Tôi về xóm Láng của tôi – Thơ Nguyễn Văn Tám
11.06.2018
Tôi về xóm Láng của tôi
Nhẩm câu hát cũ một thời xa xôi
Vầng trăng bàng bạc giữa trời
Mái chùa trầm mặc đang trôi lững lờ
Bồng bềnh như thể trong mơ
Hàng cây còn đó, bây giờ người đâu ?
Vẫn vườn húng quế đấy thôi
Hương thơm tù thuở đất trời giao nhau

Bây giờ người ở tận đâu
Bỏ con đường vắng dãi dầu nắng mưa
Tôi đi, đi suốt bốn mùa
Trường Sơn thăm thẳm nắng mưa đã từng
Cớ sao lòng cứ bâng khuâng
Nhớ về xóm Láng mà lòng xốn xang
Ngày thu
trời thả
lá vàng
Để tôi
đứng đợi
mang mang
nỗi buồn
Trời yên, bỗng hạt mưa tuôn
Thì ra tôi ở sông Hàn, ngồi mơ...
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Bên mộ mẹ - Thơ Nguyễn Hoàng Sa Giai thoại hò khoan - Đinh Thị HựuTrước tượng đài mẹ Thứ - Thơ Xuân TiếuRu cỏ - Thơ Trần Quang QuýNhững bông hoa tình yêu - Trần Thúy LànhChiếc khăn xanh trên cửa sổ - Truyện ngắn Đỗ Trung LaiNắng lạnh – Thơ Đinh Thị Như ThúyGhi vội ở Viêng Chăn – Thơ Bùi Công MinhHình như – Thơ Trần Mai Hường Từ núi Bài Thơ đến non thiêng Yên Tử - Tùy bút Nguyễn Nhã Tiên