Chiều Đại Nội - Thơ Mai Hữu Phước
18.04.2019
Giọt nắng chiều
Rúc trong màu xanh rêu
Trầm mặc xa xưa
Cổ kính, thiêng liêng chiều Đại Nội.
Thấp thoáng gót hài quý phái
Cõi trăm năm ai về mờ tỏ khói sương!
Gió gợn dòng Hương
Thuyền trôi qua bờ cổ sử.

Những Ông Chúa,
Những Bà Hoàng,
Hay lính giặc Chày Vôi quyết tử
Đã thành cổ tích muôn sau.
Cây ven thành trút lá về đâu ?
Mà xao xác tiếng ngày khép vội,
Ta áp ngực mình lên rong rêu Đại Nội
Trong bóng tối buông đầy
Ló dạng một vầng trăng...
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Giữ gốc rễ cội nguồn cho làng quê Đà Nẵng - Bùi Văn TiếngNgư dân và biển cả - Bùi Văn TiếngMơ dã quỳ - Thơ Đinh Thị Như ThúyCó nhiều khi…Thơ Lê Huy HạnhLục bát mùa thu – Thơ Xuân Phượng Em trách chi...- Nguyễn Nho KhiêmThơ Huỳnh Minh TâmKhí phách Trường Sa - Phạm Duy NghĩaNẻo đường – Thơ Nguyễn Minh HùngHình tượng chó trong văn hóa Việt - Nguyễn Ngọc Giao