Giấc trăng – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
06.02.2018
Một ngày trống tênh
Tôi không trở về căn nhà cũ
Như khúc hát như dạo đầu
Mùa đau đáu nhớ
Cứ xúc động đến tận cùng hơi thở
cho nhớ nhung về ngàn dặm xa xôi
nỗi nhớ kéo dài như bước chân qua
nỗi nhớ buộc chặt vào tim
nỗi nhớ đan thành chiếc bóng…

lời tỏ tình của anh bay qua đại dương
đậu lên vai mềm
hôn lên tóc
gió rối bời hơi thở
đánh thức từng tế bào cảm xúc.
Em bướng bỉnh khóc
bướng bỉnh giận hờn
bướng bỉnh làm thơ
để nỗi nhớ chặt thêm ngăn tim nhỏ
có khi nào vòng xoay của cuộc đời đứng yên
để vòng tay anh ôm trọn những mảnh vỡ cuối cùng về hạnh phúc
hoa hồng không gai
đâm vào ngực em tê tái?
một ngày trống không như đêm thiên viễn
ngoài kia trăng đã ngủ
giấc đẫy mình trong sương…
N.T.A. Đ
Có thể bạn quan tâm
Lắng nghe – Thơ Lê Huy HạnhVề quê - Y NguyênNhớ Huế - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngDanh thần Võ Đăng Xuân - Vũ Hoài AnĐà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn TiếngBên kia thinh lặng - Phương UyTản mạn về sông – Tùy bút Nguyễn Văn Tám Mỹ thuật Đà Nẵng tiếp nối thế hệ - Hồ Đình Nam KhaNhà thơ Nguyễn Nho Khiêm Thơ Ngân Vịnh