Dạo khúc – Thơ Quang Tấn
04.03.2018
ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
long lanh giọt nước tình duyên
nơi đó sau này thành sông thành biển
ai đã chèo thuyền vào cõi vô biên.

ở chỗ mà hương thơm của làn hơi thở
làm nở bừng tất cả những bông hoa
chiều nay là mây viễn xứ
một mai là gió giang hà
ở chỗ mà chiếc chìa khóa vàng rơi
từ đỉnh tháp xuống mù tăm
tôi một mình cúi xuống từ vực sâu
lời gọi âm thầm
ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
long lanh giọt nước tình duyên
nơi này thành sông thành biển
nơi này anh đã yêu em
Q.T
Có thể bạn quan tâm
Mùa xuân – Thơ Lê Huy HạnhNhư là cổ tích – Truyện Bùi Hải LyNgôn ngữ chính luận trong Tạp văn Phan Thị Vàng Anh - Nguyễn Đăng KiênTin nhắn…- Truyện ngắn của Vũ Kim LiênGiao thoa văn hóa Việt – Chăm nhìn từ đồng dao (同谣) - Võ Văn HòeNói chuyện với con – Thơ Nguyễn Văn TámKhi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu PhướcMẹ tôi đang gieo thóc – Thơ Thanh QuếSông quê ngày cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaSự bí ẩn của yên lặng - Huỳnh Minh Tâm