Dạo khúc – Thơ Quang Tấn
04.03.2018
ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
long lanh giọt nước tình duyên
nơi đó sau này thành sông thành biển
ai đã chèo thuyền vào cõi vô biên.

ở chỗ mà hương thơm của làn hơi thở
làm nở bừng tất cả những bông hoa
chiều nay là mây viễn xứ
một mai là gió giang hà
ở chỗ mà chiếc chìa khóa vàng rơi
từ đỉnh tháp xuống mù tăm
tôi một mình cúi xuống từ vực sâu
lời gọi âm thầm
ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
long lanh giọt nước tình duyên
nơi này thành sông thành biển
nơi này anh đã yêu em
Q.T
Có thể bạn quan tâm
Cánh đồng đom đóm - Trần Nguyên HạnhChuyện ở “quán 3 cô” - Thanh QuếTín ngưỡng thờ Ngũ Hành ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangNgày trở gió – Thơ Ngân VịnhNhà văn Vũ Hạnh (1926 – 2021)Về “hô” các làn điệu trong trò chơi bài chòi và kịch hát bài chòi - Trương Đình QuangBờ bãi riêng tôi – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Đêm báo bão – Thơ Nguyễn Tam Phù SaĐêm Đà Nẵng nhìn chớp giật biển xa – Thơ Thanh QuếNếu có lúc... –Thơ Như Ngọc