Dạo khúc – Thơ Quang Tấn
04.03.2018
ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
long lanh giọt nước tình duyên
nơi đó sau này thành sông thành biển
ai đã chèo thuyền vào cõi vô biên.

ở chỗ mà hương thơm của làn hơi thở
làm nở bừng tất cả những bông hoa
chiều nay là mây viễn xứ
một mai là gió giang hà
ở chỗ mà chiếc chìa khóa vàng rơi
từ đỉnh tháp xuống mù tăm
tôi một mình cúi xuống từ vực sâu
lời gọi âm thầm
ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
long lanh giọt nước tình duyên
nơi này thành sông thành biển
nơi này anh đã yêu em
Q.T
Có thể bạn quan tâm
Thần tiên tỉ tỉ - Bảo ThươngPhố đổi thay – Thơ Đoàn Minh ChâuTiếng Gọi Đời Thường –Truyện ngắn của Knut Hamsun Đá đỏ - Phan Xuân Hậu.Một mình ô cửa phố-Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Miếu Ông Chài di sản văn hóa ở Ngũ Hành Sơn - Đinh Thị TrangDấu lặng – Thơ Đỗ Như Thuần Hình tượng Bác Hồ trong thơ thế giới - TS. Nguyễn Trọng HoànCâu chuyện Đà Nẵng - Thái Bá LợiĐâu phải đi xa - Lê huy Hạnh