Trên Ngũ Hành Sơn - Thơ Ngân Vịnh
30.12.2015
Chân không vấp ngọn gió trời
đá mòn dốc nắng bỏ rơi tháng ngày
sớm sương bay, chiều sương bay
muôn xưa vắng lặng cỏ gầy rêu xanh

Thời gian mấy khắc mấy canh
mõ khua cửa động Phật khoanh chân ngồi
Tàng chơn nhũ đá bạc trời
gặp người cửa giác, quên người bến mê
Nắng hoa quanh gốc bồ đề
nẻo về Linh Ứng, nẻo về Tịch Nhiên
trăm năm là lạ cõi thiền
vết mưa lối địa, đường thiên khói mờ.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Cuộc rượu tàn – Thơ Ngân VịnhChỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho KhiêmSuối tre – Truyện ngắn Thanh QuếLên núi Dục Thúy tìm dấu xưa – Thơ Mai Hữu PhướcTự khúc tháng Ba – Thơ Ngô Liên HươngĐinh Mỹ nhân - Truyện dã sử Đỗ Nhựt ThưMẹ vẫn chờ con – Thơ Võ Duy HòaChị - Thơ Trần KhoáiThần tiên tỉ tỉ - Bảo ThươngSông Hàn tuổi mười tám - Bùi Công Minh