Ngồi với cơn mưa – Thơ Mai Hữu Phước
12.01.2017
Cơn mưa đếm giọt bên trời
Tôi ngồi đếm bước chân người đi qua
Chợt nghe tiềm thức vỡ oà
Gót ai trắng mắt mưa nhoà xa xưa.

Hẹn hò như thể là chưa
Chút thương chút nhớ là chưa chút gìỊ
Cà phê đếm giọt phân ly
Tháng năm gói những mùa đi trong đời.
Khói buồn đắp điếm bờ môi
Tiếng câm vọng lại nói cười xa xưa.
Giòng sông đón hết cơn mưa
Câu thơ thì hụt bởi thừa dư âm.
Ruổi rong như kẻ thăng trầm
Đời đôi khi cũng ôm nhầm buồn vui.
Cơn mưa ngồi lại với người
Nghiêng con phố hẹp nói lời nhỏ to.
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Trà xuân – Thơ Bùi Công MinhTiếng khuya-Thơ Nguyễn Nhã TiênGửi người dưng – Thơ Võ Kim NgânTổng quan về việc đặt tên đường phố ở Tourane/Đà Nẵng từ năm 1902 đến năm 1996 - Bùi Văn Tiếng Có một nhiệt đới buồn - Đặng Ngọc HùngNgẫm nghĩ mùa xuân - Trịnh Bửu Hoài Bên cạnh con nước – Truyện ngắn của Đặng Ngọc Việt AnhNhớ em - Thơ Minh VũMẹ Tổ Quốc - Phạm Thị Phương ThảoCát - Thơ Lê Anh Dũng