Ngồi với cơn mưa – Thơ Mai Hữu Phước
12.01.2017
Cơn mưa đếm giọt bên trời
Tôi ngồi đếm bước chân người đi qua
Chợt nghe tiềm thức vỡ oà
Gót ai trắng mắt mưa nhoà xa xưa.

Hẹn hò như thể là chưa
Chút thương chút nhớ là chưa chút gìỊ
Cà phê đếm giọt phân ly
Tháng năm gói những mùa đi trong đời.
Khói buồn đắp điếm bờ môi
Tiếng câm vọng lại nói cười xa xưa.
Giòng sông đón hết cơn mưa
Câu thơ thì hụt bởi thừa dư âm.
Ruổi rong như kẻ thăng trầm
Đời đôi khi cũng ôm nhầm buồn vui.
Cơn mưa ngồi lại với người
Nghiêng con phố hẹp nói lời nhỏ to.
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Nguồn cảm hứng bất tận trong sáng tác văn học nghệ thuật Việt Nam - Phương MaiĐiều bí ẩn trái tim - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoKhói lam chiều - Mai DiễnTháng giêng - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Lãng mạn với sông Hương - Thơ Nguyễn Nhã TiênMẹ biển – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoĐêm Trung Thu – Truyện ngắn Huỳnh MaiHồi ức những ngày đầu kháng chiến chống Pháp - Trần Trung SángCon thiên nga đen lẻ bạn - Hồ Việt KhuêCổ Mân - Thơ Huỳnh Trương Phát