Ngồi với cơn mưa – Thơ Mai Hữu Phước
12.01.2017
Cơn mưa đếm giọt bên trời
Tôi ngồi đếm bước chân người đi qua
Chợt nghe tiềm thức vỡ oà
Gót ai trắng mắt mưa nhoà xa xưa.

Hẹn hò như thể là chưa
Chút thương chút nhớ là chưa chút gìỊ
Cà phê đếm giọt phân ly
Tháng năm gói những mùa đi trong đời.
Khói buồn đắp điếm bờ môi
Tiếng câm vọng lại nói cười xa xưa.
Giòng sông đón hết cơn mưa
Câu thơ thì hụt bởi thừa dư âm.
Ruổi rong như kẻ thăng trầm
Đời đôi khi cũng ôm nhầm buồn vui.
Cơn mưa ngồi lại với người
Nghiêng con phố hẹp nói lời nhỏ to.
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Ru anh thức - Thơ Đặng Nguyệt AnhTrường ca: “Ngụ ngôn của người đãng trí” (trích) – Ngô KhaVáy cưới của cô dâu - Dill McLanPhép thử - Kim SơnLối về - Thơ Lê Huy HạnhMùa xuân – Thơ Lê Huy HạnhNước mắt màu xanh thẫm - Nguyễn Văn ThiệnĐá vàng - Truyện ngắn Nguyễn Nhã TiênCầu đá xanh - Nguyễn Kiên Đà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn Tiếng