thời gian rơi… - Thơ Nghi Thảo
27.02.2013
phía cạn ngày
cánh đồng vẫn xanh rì lúa hát
đôi chân em
trầm vào hương đất
nghe ngun ngút xưa

phía cạn ngày
tình yêu kĩu kịt
trên đôi quang gánh
em mỗi ngày
hai buổi chợ chiều, trưa
"giọt mưa rớt xuống cánh đồng
cho bông lúa ngọt lúa nồng nồng say"
phía cạn ngày
anh về theo heo may
nơi chỉ có cánh đồng gió
ráo hoảnh tiếng em cười
xưa, trong veo
phía cạn ngày
em thôi đôi quang gánh
thôi trầm hương đất
thôi cất giấu miền yêu thật
à ơi, thời gian rơi…
phía cạn ngày
búi tóc dài thêm rã rượi vào đêm sâu
úp mặt vào tóc
hình như lâu rồi quên ủ một mùi hươngRút từ tập: Đà Nẵng – Thơ 1997 - 2012
Có thể bạn quan tâm
Chiếc Nhẫn Ngọc – Truyện của Rabindranath Tagore “Hai mươi bài thơ tình và một bản Tuyệt vọng ca” của Pablo NerudaCon trâu cụt sừng - Truyện ngắn của Nguyễn Phúc LiêmTín ngưỡng thờ cúng cá Ông ở làng Nam Ô - Huỳnh Thạch HàĐệ nhất game thủ – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngHoa lộc vừng - Thơ Ngân VịnhNgày Y Moan ra đi - Bùi Công MinhNgẩn ngơ Hạ Long – Thơ Nguyễn Văn TámTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangVẫn những chân trời – Thơ Trần Kim Hoa