Thơ Đinh Lê Vũ

23.12.2021
Đinh Lê Vũ sinh năm 1967. Sinh ra và lớn lên tại Hội An. Hiện sống và làm việc tại Đà Nẵng. Tác phẩm đã xuất bản: Những cánh bướm phượng (Tập truyện ngắn - NXB Trẻ, 1999); Về phố (Tập truyện ngắn - NXB Kim Đồng, 2003, tái bản 2006); Như chẳng hề quen (Tập truyện ngắn - NXB Kim Đồng, 2005); Lạc giữa chốn quen (Tập truyện ngắn - NXB Văn hóa Sài Gòn, 2005); Lụy tình (Tập truyện ngắn- NXB Hội Nhà văn, 2009); Những chuyến đi một mình (Tạp văn - NXB Văn hóa - Văn nghệ, 2014); Đừng hôn ở Hội An (Tập truyện ngắn & tạp văn - NXB Hội Nhà Văn 2015). Mặc dù sở trường của Đinh Lê Vũ là truyện ngắn và tản văn, nhưng anh có nhiều bài thơ rất đẹp. Tạp chí Non Nước xin giới thiệu với bạn đọc một chùm thơ của anh.

Thơ Đinh Lê Vũ

Khi xa...

Và em, xa anh buồn như cây

Cây cuối mùa rụng lá

Và anh, xa em buồn như mây

Mây suốt đời phiêu lãng

Và em, như hạt mưa trên sông

Nỗi nhớ tan vào sóng

Và anh, như núi đá hoài mong

Mùa trăng thề ước cũ

Và ta, khi xa nhau rất vội

Bờ môi mềm như cơn gió đuổi theo

Cái nắm tay giùng giằng

Bước chân trì níu lại

Lòng ngậm ngùi như rêu…

 

Chỉ cần chúng ta đứng bên cạnh nhau

Chỉ cần chúng ta còn đứng bên cạnh nhau

Còn nắm tay nhau

Còn nhìn thấy ánh mặt trời rực rỡ ngoài kia

Thì cuộc đời nhẹ tênh

Những muộn phiền trôi đi hết.

Chỉ cần chúng ta còn đứng bên cạnh nhau

Nhìn vào mắt nhau

Thì mây trên cao vẫn là mây trắng

Thì nắng ngoài kia vẫn cứ nắng vàng

Thì em bên đời vẫn mãi có anh.

Chỉ cần chúng ta còn đứng bên cạnh nhau

Còn nhìn thấy nhau

Những cơn gió mùa đông buốt lạnh sẽ không

còn nữa

Tàn tro của tháng ngày khốn khó xưa

sẽ không còn nữa

Mùa xuân tinh khôi quay về ghé qua ô cửa

Gọi mời.

Chỉ cần chúng ta còn đứng bên cạnh nhau

Còn yêu thương nhau...

 

Mùa hè

Bây giờ là mùa hè

Mùa của những vòm mây trắng

Anh nhớ khoảng trời đầy nắng

Ngày chúng ta hai mươi...

Mùa hè in hình đôi môi

Chúng ta hôn nhau dưới tán phượng già

nở hoa đỏ rực

Lũ ve trong sân trường không hề biết

lặng im đúng mực

Chúng hồn nhiên kêu vang.

Bây giờ là mùa hè

Trời xanh trong, nắng chói lọi

Chúng ta có những mùa rong chơi

không hề mệt mỏi

Và hát ca

Những bài hát ngọc ngà

Của thời tuổi trẻ

Sau này bất kỳ lúc nào đó nơi nào đó

chúng vang lên

Đều làm con tim anh thổn thức

(Có ai tin gã đàn ông từng đi qua những

ngày tháng vô định lênh đênh

Lại thổn thức vì bài hát mùa hè năm cũ).

Bây giờ là mùa hè

Khí trời ngột ngạt

Nơi anh sống nhiệt độ nóng như thiêu

 như đốt

Anh không dám ra ngoài kia gặp mặt

mùa hè

Không dám rời căn phòng máy lạnh êm êm

nơi anh lẩn trốn

Không dám mặc áo sơ mi tay trần đạp xe

băng băng ngoài nắng

Như một mùa hè xa rất xa

Chúng ta từng đạp xe bên nhau trên bờ

biển vắng

Tay trần, đầu trần

Chiếc áo đầm in hoa của em mềm mại

bay bay

Mái tóc em rối tung chấp chới

Tiếng cười em như say

Huyên náo cả một vùng mùa hè đầy nắng

Thơm nồng...

Mùa hè của chúng ta bây giờ

Quá nhiều âu lo

Quá nhiều mệt mỏi

Những mệt mỏi hằn lên khuôn mặt

chúng ta những nếp nhăn

Chúng ta dường như bỏ quên những

kỷ niệm

Bỏ quên cái nắm tay

Bỏ quên tiếng cười

Bỏ quên những ngọt ngào náo nhiệt

ngày cũ...

Chỉ có mùa hè là không quên chúng ta

Mùa hè vẫn về với nắng với gió với

tán phượng già trổ hoa

Nỗi thổn thức khi nghe lại một bài hát xưa

luôn là nỗi thổn thức có thật

Luôn luôn

Đau đáu và có thật

Khi hè về.

 

Bài hát buồn của bầy chim sẻ

Bầy chim sẻ hát ngoài bờ sông vắng

Thanh xuân qua, mong còn níu được gì

Có chiếc lá ngô đồng rơi rất lặng

Sợ cội nguồn đau ngơ ngẩn, nhiều khi...

Nhiều khi nhớ nắng vàng ngoài cố xứ

Nhiều khi mong mây về cõi địa đàng

Nhiều khi nghe trong hồi ức lang thang

Tiếng thảng thốt như tiếng gì vừa mất

Con sóng vỗ ầm ì nghe cũng mệt

Bãi cát buồn nổi trôi dạt ngàn năm

Loài cá chết, bài tình ca cũng hết

Ngọn núi chênh vênh khụy ngã một đêm rằm.

Đ.L.V

(Non Nước số 281)

Có thể bạn quan tâm