Sao con cứ mãi rong chơi như thế này? – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
20.03.2017
Bao giờ mới hết đam mê?
để con về tắm sông quê thuở nào...
thăm đồng ruộng ngắm trăng sao
thăm ngôi trường cũ thăm bao bạn bè
nhớ Dì dưới vạt nắng hè
vai gầy tóc xác mắt nhòe lệ rưng...
gian nan gối mỏi còng lưng
thân cò lặn lội qua từng dặm sâu
con đi năm tháng phai màu
vườn nhà còn trắng hoa cau thúc mùa
đời người hàng sớm chợ trưa
mà thương biết mấy cho vừa Dì ơi!...
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Cảm nhận mùa xuân - Bùi Văn TiếngNgười may áo cưới - Văn TuấnKý ức Dã quỳ - Trần Nguyên HạnhĐạo Minh sư ở Hội An - Vũ Hoài AnGiấc hồng - Nguyễn Nho Thùy DươngMá – Thơ Thanh QuếNgày Y Moan ra đi - Bùi Công MinhKhuôn mặt - Truyện ngắn Ngô Đình HảiKhông phải ai cũng có thể tồn tại sau khi rơi xuống - Đinh Thị Như ThúyGiọt sương còn đọng môi mềm - Thơ Thy Lan