Ru con – Thơ Nguyễn Văn Tám
02.01.2018
Đặt con nằm trên giường
Ba thấy giường cao quá
Trải chiếu nền xi măng
Con nằm chơi khỏi ngã
Trên những con đường mòn
Ba đi hoài không hết
Những cánh rừng cách biệt
Ba đâu chịu dừng chân

Những hoài bão xa gần
Giục lòng ba đến thế
Đốt cháy trái tim trẻ
Và bao chuyện lỗi lầm
Bây giờ ba bâng khuâng
Nghĩ đến con nhiều quá
Những tháng ngày xa lạ
Và bao nỗi truân chuyên
Dưới nền đá xi măng
Tha hồ con nghịch phá
Ba không sợ con ngã
Đất thấp là tận cùng!
NVT
Có thể bạn quan tâm
Người đàn bà mơ - Thơ Đoàn Minh ChâuĐông - Truyện ngắn Võ Thanh Nhật AnhNghị quyết số 43-NQ/TW nhìn từ góc độ văn học nghệ thuật - Bùi Văn TiếngKhúc quê – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Tiếng rừng – Truyện Phạm Nguyễn Ca DaoBa và biển đảo – Truyện ngắn Hoàng Thu NgânAi xuôi ai ngược ngã ba này…- Huỳnh Viết TưNỗi nhớ Sơn Trà - Nguyễn HoaLặng im – Thơ Khánh PhươngVết chàm - Nguyễn Trọng Hoạt