Phương xa – Thơ Ngân Vịnh
07.08.2018
Son sót đồng vai lệch
nghe về gốc rạ ru quê
phương xa mờ
ngày chênh chếch
nước mắt chờ
nước mắt con đê

Trời rộng thênh thênh phủ mặt
một hòn cuội trắng ngủ say
biển cả kẹp vào hai nách
nhìn lên ngọn đèo ngơ ngẩn mây bay
Lá tre
mùa đông khát nước
ở lại cầu ao mắt hạt nhãn đen
-ừ ngói mái đình
-ừ nhớ
ngọn cải sương khuya
lửa đèn
Ta di
lòng mang một cơn gió lẻ
ta đi cỏ chưa mưa phùn
im lặng nỗi buồn lê thê khói
ngón chân xa nhà rối rít cọng cơm
N.V
Có thể bạn quan tâm
Chưa bao giờ ta đến được giấc mơ của nhau - Thơ Đinh Thị Như Thúy Nhớ em - Thơ Minh VũChùm truyện ngắn của Lưu Đức TrungRu anh thức - Thơ Đặng Nguyệt Anh Một lần thôi - Thơ Nguyễn Nhã TiênNhật ký của xe đạp – Truyện Nguyễn Ngân HàCảm nhận từ Lý Sơn - Huỳnh Viết TưPhép thử - Kim SơnTrước mặt hồ - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNhững hạt mưa rào - Ngân Vịnh