Đợi chờ - Nguyễn Nho Khiêm
17.10.2019
Bay trên đôi cánh chuồn chuồn
Ngọn cây chiều xuống đổ chuông vào hồn
Mây dừng thiêm thiếp đầu non
Gió liu riu bóng, biển mòn mỏi yêu.

Xa nhau nắng cuốn về chiều
Em và nỗi nhớ dâng triều rồi tan
Bóng đêm chầm chậm không gian
Vẫn vầng trăng khuyết mênh mang đợi chờ.
Bàn chân cứ bước vu vơ
Cuối đêm chẳng biết bây giờ là đâu?
Đất thì rộng, trời thì sâu
Sờ tay nghe tóc và râu mọc dài.
Bỗng nhiên tay gặp bàn tay
Và nghe gió lạnh trên cây mệt nhoài
Giật mình ngửa mặt lên soi
Tôi và ai đứng lẻ loi, đợi chờ...
N.N.K
Có thể bạn quan tâm
Chợt riêng mình - Thơ Nguyên HoàngMùi tháng Năm - Nguyễn Thị Kim NhungTrước khu mộ gia đình - Thơ Tất ThắngPhất thủ liệu pháp - Truyện ngắn Trần Đức TiếnTiễn mùa về xa ngái – Đinh Thị Như ThúyThượng nguồn xứ sở - Thơ Lê Anh DũngTruyện đồng thoại Võ Quảng - Triết lý hồn nhiên mà sâu xaMèo trong mưa - Truyện ngắn Ernest Hemingway (Mỹ)Bóng tối/máu/ ánh sáng (elegy to..) - Thơ Trần Phương KỳNguyên quán – Thơ Lê Anh Dũng