Ông lão và con gà trống – Thơ Phạm Phát
01.03.2013
Có ông lão huyện Núi Thành
Lầm than một đời
Lều tranh một túp
Ngày nắng cầm bát đi, còn có ăn
Ngày mưa nằm co, khuấy cháo húp
Được đưa về Trại người già cô đơn
Mừng không biết để đâu cho hết
Từ nhỏ nay mới có người mời cơm
Gần tám mươi mới tập đi dép
Kì lạ sao
Mới mấy hôm đã nằng nặc đòi về?
- Nhớ con gà trống ngủ trên cây khế sau hè
Đêm nghe nó gáy thì biết mình còn sống
Rút từ tập: Đà Nẵng – Thơ 1997 - 2012
Có thể bạn quan tâm
Bước chân trời đất vô thường – Thơ Ngân VịnhPhố của tôi - Trần Nguyên HạnhPhía cuối chân mây – Thơ Nguyễn Hoàng SaVi vút cánh diều - Lê Huy HạnhNỗi nhớ Sơn Trà - Nguyễn HoaNỗi thu dịu dàng – Thơ của Đoàn Ngọc ThuHoàng hôn Cà Mau - Nguyễn Văn TámGửi người làm bảo tàng cội nguồn – Thơ Bùi Công Minh Các cô gái Đài quan sát – Thơ Bùi Công Minh“Chất Quảng” – dấu ấn riêng trong ngôn từ nghệ thuật của Nguyễn Văn Xuân - Trương Thanh Thủy