Ở biển – Thơ Thái Nam Anh
05.11.2016
Biển soi vỡ mật trời nhòe mờ
Nung cháy những nỗi niềm đã cũ
Bắt đầu lại từ một lần dang dở
Sóng soài trên bờ cát hôm qua

Biển cần bung vỡ nên biển gầm gào
Vứt trả rác rều cho đất
Không thể nhạt vì không thể khác
Không đánh lừa ai ảo giác rộng dài
Chỉ vì những biên độ đến bạc đầu của sóng
Đẹp như hoàng hôn, đẹp bằng bình minh
Nên biển hỏi
“Có ở đâu ngoài ta, không ta?”
Còn ta hỏi
“Ta vui buồn gì và khác đi bao nhiêu khi ở biển?”
T.N.A
Có thể bạn quan tâm
Mười năm – Thơ Đinh Thị Như Thúy Tiên cảm - Lê Thu Thùy Trước khu mộ gia đình - Thơ Tất ThắngNhặt lên phiến lá xanh - vàng - Nguyễn Thị Anh ĐàoKhông phải ai cũng có thể tồn tại sau khi rơi xuống - Đinh Thị Như ThúyTiếng tiêu người câm - Diệu PhúcNgọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh DũngDòng sông quê vẫn ru giấc ngủ các chị, các anh – Thanh QuếKý ức Dã quỳ - Trần Nguyên HạnhChị Hai