Ở biển – Thơ Thái Nam Anh
05.11.2016
Biển soi vỡ mật trời nhòe mờ
Nung cháy những nỗi niềm đã cũ
Bắt đầu lại từ một lần dang dở
Sóng soài trên bờ cát hôm qua
Biển cần bung vỡ nên biển gầm gào
Vứt trả rác rều cho đất
Không thể nhạt vì không thể khác
Không đánh lừa ai ảo giác rộng dài
Chỉ vì những biên độ đến bạc đầu của sóng
Đẹp như hoàng hôn, đẹp bằng bình minh
Nên biển hỏi
“Có ở đâu ngoài ta, không ta?”
Còn ta hỏi
“Ta vui buồn gì và khác đi bao nhiêu khi ở biển?”
T.N.A
Có thể bạn quan tâm
Hà Nội đêm - Thơ Đinh Thị Như ThúyNgộ – Truyện ngắn Lê Mai LanChiếc bóng sau một cơn mưa - Thơ Đỗ Tấn ĐạtChùm truyện ngắn của Thanh QuếSau cơn mưa - Thơ Vũ Thiên KiềuChùm thơ của Thy NguyênNgày của bé - Ngô Liên HươngNgười đàn bà mơ - Thơ Đoàn Minh ChâuCát chảy - Truyện ngắn Sơn TrầnTừ những nhịp cầu – Đặng Phương Trinh