Nón bài thơ tặng mẹ - Hồng Thiện
03.08.2016
Mẹ thường quen đội nón mê
quai buộc dây chuối đi về đồng xa
quanh năm chẳng biết lụa là
áo tơi một mảnh sương sa cuối làng
con thầm: con lớn, con sang
nón bài thơ Huế, sẽ mang tặng Người
và vuông áo tím một đôi
bù xưa, mẹ thiệt một thời làm dâu.

quanh quanh chưa bạc mái đầu,
con chưa kịp lớn đã rầu... mẹ ơi!
vẫn nón mê, vẫn áo tơi
vẫn thương con, vẫn... mà trời bắt đi
K.H.T
Có thể bạn quan tâm
Ấm Nồng - Thơ của Đỗ Thị Thanh Bình Đà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn TiếngNgưng đọng – Thơ Lê Huy HạnhChớm xuân…- Thơ Lê Huy HạnhCác cô gái Đài quan sát – Thơ Bùi Công MinhBên cạnh con nước – Truyện ngắn của Đặng Ngọc Việt AnhChiều tĩnh lặng – Thơ Lê HàoĐình làng trong đời sống của người dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàCung thiên di - Thơ Nguyễn Nhã TiênChiều đi - Thơ Ngân Vịnh