Ngọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh Dũng
30.08.2017
Hai mươi mốt năm chong ngọn đèn dầu
Chong mắt chong đêm mẹ ngồi canh gác
Làng Hồng Phước ngọn đèn không tắt
Những căn hầm trong lòng đất rung lên
Mẹ như ngọn đèn không tuổi không tên
Thắp đỏ - an toàn, tối đen - có địch
Nơi chốn đi về đặc công, du kích...
Ấp áp bồi hổi lòng mẹ, lòng dân

Giờ ít ai dùng ngọn đèn thời chiến tranh
Gian nhỏ bảo tàng, góc nhà truyền thống
Ai khêu lên một thời vinh quang?
Ai nhen lên thời hào hùng bi tráng?
Ngọn đèn mẹ hắt lên vầng sáng
Trong miệt mài thầm lặng thời gian.
L.A.D
Có thể bạn quan tâm
"Con chim xanh biếc bay về" của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh chính thức ra mắt độc giảMẹ – Thơ Tất ThắngBiển - Truyện ngắn Sử Hà Hạnh NhiNghề đan thúng chai ở Đà Nẵng - Nguyễn Ngọc Giao Ảo ảnh – Thơ Nguyễn Văn TámBạn tôi Phạm Sỹ Thân, mãi mãi tuổi 24 - Hoàng Hải VânChân sóng - Đỗ Hàn Bệnh dị ứng mặt nạ - Truyện ngắn Tiêu ĐìnhVề quê - Y NguyênTrước tượng đài mẹ Thứ - Thơ Xuân Tiếu