Ngọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh Dũng
30.08.2017
Hai mươi mốt năm chong ngọn đèn dầu
Chong mắt chong đêm mẹ ngồi canh gác
Làng Hồng Phước ngọn đèn không tắt
Những căn hầm trong lòng đất rung lên
Mẹ như ngọn đèn không tuổi không tên
Thắp đỏ - an toàn, tối đen - có địch
Nơi chốn đi về đặc công, du kích...
Ấp áp bồi hổi lòng mẹ, lòng dân

Giờ ít ai dùng ngọn đèn thời chiến tranh
Gian nhỏ bảo tàng, góc nhà truyền thống
Ai khêu lên một thời vinh quang?
Ai nhen lên thời hào hùng bi tráng?
Ngọn đèn mẹ hắt lên vầng sáng
Trong miệt mài thầm lặng thời gian.
L.A.D
Có thể bạn quan tâm
Tin nhắn lạ - truyện Sử Hà Hạnh NhiMẹ và người lính - Lê Huy HạnhSông Rùng cuối sương - Võ Thị Hạnh Thủy Cung thiên di – Thơ Nguyễn Nhã TiênSinh nhật – Thơ Đinh Thị Như ThúyThành phố, phượng và cát - Thơ Trần Thị Lưu LyNgẫm nghĩ mùa xuân - Trịnh Bửu Hoài Không phải là cuối cùng - Bùi Mỹ HồngĐÀ NẴNG - Điểm sáng trên bản đồ du lịch Đông Nam Á - Trần Trung SángBên sông Hiếu - Thơ Đinh Lê Vũ