Ngọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh Dũng
30.08.2017
Hai mươi mốt năm chong ngọn đèn dầu
Chong mắt chong đêm mẹ ngồi canh gác
Làng Hồng Phước ngọn đèn không tắt
Những căn hầm trong lòng đất rung lên
Mẹ như ngọn đèn không tuổi không tên
Thắp đỏ - an toàn, tối đen - có địch
Nơi chốn đi về đặc công, du kích...
Ấp áp bồi hổi lòng mẹ, lòng dân

Giờ ít ai dùng ngọn đèn thời chiến tranh
Gian nhỏ bảo tàng, góc nhà truyền thống
Ai khêu lên một thời vinh quang?
Ai nhen lên thời hào hùng bi tráng?
Ngọn đèn mẹ hắt lên vầng sáng
Trong miệt mài thầm lặng thời gian.
L.A.D
Có thể bạn quan tâm
Trái tim không có mắt – Thơ Thuận TìnhXuống tàu – Thơ Thanh QuếVirus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhBuổi chiều có thể - Truyện ngắn Nguyễn ĐạtNgoại tôi – Thơ Mai Hữu Phước“Phố rêu” - Hồn phố cổ trong tranh họa sĩ Duy Ninh - Vũ Ngọc GiaoThí dụ - Thơ Cẩm LệLòng trôi Tràng An – Thơ Quốc SinhChiều cuối năm viếng mộ con - Thơ Nguyễn Ngọc HạnhTháng Bảy - Thơ Nguyễn Hoàng Sa