Ngày lạnh – Thơ Đinh Thị Như Thúy
11.08.2018
ngày những điều ta xây bỗng dưng đổ sập
tràn ngập nỗi quạnh hiu
khi hoàng hôn buông xuống một màn mưa
lạnh
choàng lên mặt người u uẩn
đôi chân nghe máu chảy dịu dàng
lồng ngực nghe hơi thở dịu dàng

ta thấy lòng hoang mang
mà không biết mình đã được giải thoát
vì ngày lạnh
vì sự can đảm vươn lên của những cái cây
sự e thẹn và nồng nàn nở
của những bông hoa
luôn làm ta kinh ngạc và cảm động.
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Nghề đóng ghe thuyền truyền thống ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangĐà Nẵng mình tôi – Thơ Nguyễn Nhã TiênĐà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn TiếngMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngRồi tan dần rồi sinh sôi - Nguyễn Minh HùngGọi em ở cuối thiên đường - Lưu LyTiếng lụa – Thơ Lê Anh DũngCon đường tôi qua – Thơ Bùi Mỹ HồngTản văn Phạm Thị Ngọc ThanhNgày rỗng – Thơ Đinh Thị Như Thúy