Ngày lạnh – Thơ Đinh Thị Như Thúy
11.08.2018
ngày những điều ta xây bỗng dưng đổ sập
tràn ngập nỗi quạnh hiu
khi hoàng hôn buông xuống một màn mưa
lạnh
choàng lên mặt người u uẩn
đôi chân nghe máu chảy dịu dàng
lồng ngực nghe hơi thở dịu dàng

ta thấy lòng hoang mang
mà không biết mình đã được giải thoát
vì ngày lạnh
vì sự can đảm vươn lên của những cái cây
sự e thẹn và nồng nàn nở
của những bông hoa
luôn làm ta kinh ngạc và cảm động.
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Không chịu lớn – Truyện ngắn Nguyễn Nhật HuyHương thơm vườn mẹ - Trần HiệpPhan Tứ - Nhà văn còn nhiều... bí ẩnThơ tình Khương Hữu Dụng - Hồ Hoàng ThanhMột góc mùa thu – Thơ Ngân VịnhPhố của tôi - Trần Nguyên HạnhỞ vách ngăn cuối cùng - Nguyễn Thị Anh ĐàoMộ giữa hư vô – Thơ Nguyễn Hoàng SaTrăng qua vạt cỏ - Thơ Thanh VânPhương xa – Thơ Ngân Vịnh