Đà Nẵng mình tôi – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
27.05.2018
Và tôi ở chỗ ngày qua em ở
phía Sơn Trà đỉnh núi vẫn mây bay
sông Hàn vẫn trôi
tôi thì ngồi lại
nước xa xăm câu chuyện kể ngàn ngày
Đà Nẵng bây giờ em không có mặt
biển sóng mồ côi
thơ dại lũ còng

cát vẫn trắng những chiều đầy môi mắt
thiếu một vai gầy phố xá mênh mông
Mùa xuân rồi mơ
mùa hạ rồi trông…
lối Cổ viện đường quen hoa sứ nở
tôi đang ở nơi ngày xưa em ở
chuyện ngày qua thành cổ tích ven sông
Một ít công viên một ít hoàng hôn
ít ráng đỏ chiều mang về từ núi
gom góp đốt cho bài thơ lên khói
có em về Đà Nẵng bớt mình tôi.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Nỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn TámThơ Vạn LộcĐơn giản chỉ là sự vắng mặt - Đinh Thị Như Thúytựa lưng vào núi - Thơ Hà Duy PhươngTrương Đồ Nhục – Sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Hiển Dĩnh từ một truyện cổ dân gian (1) - Bùi Văn Tiếng Tây, ta, đàn bà - Truyện ngắn Đoàn Ngọc HàKhi người khác – Thơ Thanh QuếMột chuyến đi Đông Bắc Thái Lan - Bùi Văn TiếngChuyện hai người bạn nghiện thuốc lá – Truyện ngắn Lưu Trùng DươngTrăng bến Ngọi - Hoàng Chiến Thắng