Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
09.02.2018
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt ngang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Cô gái vẽ linh hồn - Truyện Cẩm GiangCó một chiều Vũng Rô – Thơ Lê Anh DũngSông vẫn chảy trong tôi – Huỳnh Viết TưVề “hô” các làn điệu trong trò chơi bài chòi và kịch hát bài chòi - Trương Đình QuangGọi một ly đen - Truyện ngắn Trần Đức Tiến Mẹ – Thơ Tất ThắngSông quê hoài vọng - Nhụy NguyênMùi thuốc súng – Truyện ngắn Nguyễn Văn ThọCác bậc thang – Thơ Phan Tuy AnDấu phù vân – Thơ Nguyễn Nhã Tiên