Mặt trận - Ngân Vịnh
12.08.2019
Mặt trận hút vào đấy bao nhiêu con người
để anh xa em
để anh không áp đảo được nắng mưa
ngày nghiệt ngã
và con đường thăm thẳm

tất cả trở thành mục tiêu tầm ngắm
dũng cảm ấy chính là
sự khôn ngoan
ở đây không có gì thuộc về anh
cái chết thò bàn tay gõ cửa
tình yêu được định giá
có thể trả bằng bụi tro
Khi viên đạn lao ra
núi xanh ngắt im lìm không dịch chuyển
anh cầu mong mình may mắn
để được thấy mắt em trong giấc mơ khe khẽ gọi thầm
ngọn khói trắng đè xuống bàn chân
không thể đi lùi bước
N.V
Có thể bạn quan tâm
Mưa gió cuộc đời... - Truyện ngắn PHAN NGỌC DIỄM HÂNNước mắt màu xanh thẫm - Nguyễn Văn ThiệnNhà văn Bùi Công DụngCún cưng - Bùi Tự LựcThưa đất nghìn năm – Thơ Nguyễn Nhã TiênHọc sinh học giỏi môn văn và học sinh có khiếu sáng tác văn chương - Bùi Văn TiếngĐàn bà – Thơ Ngân VịnhMưa rào đầu hạ - Đỗ Kim CuôngLỗi mùa – Thơ Nguyễn Hoàng Sa Giao tiếp, ứng xử của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao - Huỳnh Thạch Hà