Khoảnh khắc - Thơ Đinh Thị Như Thúy
25.02.2016
Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi

Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Đồng Xanh - Đồng Nghệ - Đinh Thị Như ThúyĐà Nẵng – Thơ Quốc LongGò ông Thức - Bùi Tự LựcĐưa con về hội chợ quê – Thơ Lê Anh DũngVị mặn cuối ngày – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoCánh thiên di – Thơ Nguyễn Minh HùngVết xước trên cát - Truyện ngắn Nguyễn Bá HòaNỗi thu dịu dàng – Thơ của Đoàn Ngọc ThuRét nâu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào