Khoảnh khắc - Thơ Đinh Thị Như Thúy
25.02.2016
Một mình với bóng đêm
Tôi nghe tôi nồng nàn hơi thở
Tôi cảm nhận
nỗi buồn là một phần không thể thiếu
của cuộc đời tôi

Một mình với bóng đêm
Tôi đọc tình yêu anh
Những câu thơ rụt rè
bủa vây tôi như lưới
đưa tôi bay lên bầu trời đầy sao và lửa
Một mình với bóng đêm
Vụng về đếm tiếng chuông ngân trong ngực
Tôi ngoảnh tìm tôi của ngày đã mất
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Khúc say tình cờ - Thơ Thường KhamNgày ngắn – Thơ Thanh QuếDấu hỏi – Thơ Nguyễn Hoàng SaNàng, hắn và con chuột - Truyện ngắn Sơn TrầnChiều – Thơ Nguyễn Phương LiênTản mạn chiều đông - Lê Huy HòaTrong đêm mưa mùa hạ - Thơ Minh TựThợ hình Bãi Sau - Truyện ngắn Trần Đức TiếnBị bỏ quên - Đinh Lê VũTháng Mười Hai – Thơ Bùi Công Minh