Hồn biển - Nguyễn Văn Tám
14.08.2019
Biển ơi, biển ơi
Biển Tổ quốc tôi có từ nghìn đời
Những quần đảo ruỗi rong không bờ không bến
Sóng xô, biển lặng
Các anh đứng canh tận nơi này

Biển về đêm
Các anh về trên ngon sóng bồng bềnh
Những quầng sáng như lân tinh lập lòe ẩn hiện
Cùng vầng trăng giữa trời
Những vầng sáng hình vòng tròn
Theo đội hình chiến đấu
Đã bao lần muốn đưa các anh về đất mẹ
Lòng biển lạnh, đáy biển sâu
Sóng xô bão dập, các anh trôi dạt về đâu
Đốt nén hương phải chắn che kết bè thả nổi
Những linh hồn các anh kết lại
Thành vòng hoa
Biết các anh chưa đi hết con đường
Biết các anh còn trẻ trung còn khát khao nhiều lắm
Biển đảo Tổ quốc giặc còn lăm le xâm chiếm
Các anh nẳm đáy biển sâu thành cọc nhọn Bạch Đằng.
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Đó là thời nào - Thanh QuếBệnh dịch và số phận của con người xã hội - Vũ Đức LiêmVợ người taMột mình – Thơ Tôn Nữ Ngọc HoaQuà sinh nhật - Đinh Lê VũTản mạn Đà Nẵng Xuân Mậu Tuất - Bùi Văn TiếngSân khấu – Thơ Nguyễn Văn TámTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangCó nhiều khi…Thơ Lê Huy HạnhChiều - ta và bóng – Thơ Hoài Bảo