Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang

lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Đêm qua chớp bể...(*) – Thơ Đinh Thị Như ThúyKhông đề – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoChuyến tàu cuối - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngMê hội Bài chòi - Lê Anh DũngTôi về xóm Láng của tôi – Thơ Nguyễn Văn TámNhớ dáng cha ngồi – Tản văn Nguyễn Ngọc Lợi Tiếng đêm – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNhớ Huế - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngThực trạng và giải pháp chăm sóc đời sống tinh thần văn nghệ sĩ cao tuổi - Bùi Văn TiếngJun và cuộc phiêu lưu thần kỳ - Truyện ngắn Nguyễn Thế Anh