Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang

lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Thức dậy – Thơ Nguyễn Minh HùngLục bát tháng mười – Thơ Trần KhoáiVòng tay theo nắng – Thơ Hà Duy Phương Với thu – Thơ Dương Đăng HuệTiên cảm - Lê Thu Thùy Có nhiều khi - Lê Huy HạnhViết vội, từ một đêm mưa - Nguyễn Nho Khiêm Đêm báo bão – Thơ Nguyễn Tam Phù SaPhía không em không tôi – Thơ Mai Hữu PhướcĐà Nẵng - Tết Mậu Thân 1968 - Ngọc Thanh