Lòng trôi Tràng An – Thơ Quốc Sinh
01.12.2016
mênh mông
thinh lặng thiên nhiên
dòng
mênh mông nước
nối liền mênh mông
đỉnh xanh dựng tiếp đỉnh xanh
thuyền
đi một chiếc mà thành
thênh thang

lòng tôi
trôi
giữa Tràng An
trong non nước đổ trăm ngàn niềm thiêng
bao nhiêu
thinh lặng thiên nhiên
xưa
bao nhiêu
khói về miền sương
nay.
Q.S
Có thể bạn quan tâm
Thần sắc đẹp - Truyện ngắn Hồ Thủy GiangKhói biên cương - Lê Quang TrạngVăn chương Pháp với người Đà Nẵng – Bùi Văn TiếngĐông - Truyện ngắn Võ Thanh Nhật AnhTrên thảo nguyên xa thẳm - Truyện ngắn Trần Thị Tú NgọcNúi thiêng - Nguyễn Văn TámĐèo Ngang – Thơ Bùi Công Minh Một lần thôi - Thơ Nguyễn Nhã TiênNgười đàn bà – Thơ Nguyễn Hoàng SaGiấc mơ thủy chung – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào