Đêm qua chớp bể...(*) – Thơ Đinh Thị Như Thúy
24.07.2018
…
Nắng rất trong
Nước sông trôi xuôi mang màu đục
Đêm qua
Mưa
ở trên nguồn

Buổi sáng lắc chiếc chuông
Treo trước hàng hiên nhỏ
Chợt muốn khóc òa
một nơi không ai biết
Bởi đã tự biến thành đá tảng
Nhốt ý nhĩ vào sâu trong thớ thịt đen
Chỉ còn lời nhớ thương trần trụi
Và thì thầm
Với chính mình hằng đêm
Đ.T.N.T
(*)Ca dao
Có thể bạn quan tâm
Biển, nắng, gió và một chàng trai – Truyện ngắn của Trần Thương ThươngCát – Thơ Lê Anh DũngChiều - ta và bóng – Thơ Hoài BảoLiêu trai – Thơ Thanh TrắcTín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangNghị quyết số 43-NQ/TW nhìn từ góc độ văn học nghệ thuật - Bùi Văn TiếngHoa cải vàng bay – Thơ Mai Hữu PhướcLũ mèo quỷ ám - Truyện ngắn của Fernández Guarida, Ricardo (Costa Rica)Hình tượng gà trong văn học dân gian Việt Nam - Huỳnh Thạch HàNhớ Tết Hoàng Sa - Vân Long