Cõi riêng nhạc Trịnh – Thơ Võ Duy Hòa
06.09.2018
Phiêu diêu cùng chiếc ghế mây
Một cây đàn với ngất ngây tơ lòng
Dặm trường nếm trải long đong
Vờn theo mây gió ngóng mong bóng hồng

Vẳng lên tiếng vọng hư không
Từ trong cát bụi mênh mông suối đàn
Lặng trong câu hát chứa chan
Còn riêng mãi mãi miên man cõi tình.
V.D.H
Có thể bạn quan tâm
Biển, nắng, gió và một chàng trai – Truyện ngắn của Trần Thương ThươngĐồng xa nghi ngútMẹ và người lính - Lê Huy HạnhChiêm bao đất - Truyện ngắn Lê Quang TrạngVăn hóa gia đình và gia đình văn hóa - Bùi Văn TiếngNhững đóa hồng lặng lẽ - Ghi chép của Minh ThủyChợt một lần - Lê Huy HạnhEm - Lê Huy HạnhBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Phong tục thờ cúng tổ tiên của người Việt - Huỳnh Thạch Hà