Cô giáo - Nguyễn Hoàng sa
10.10.2014
...
Thầm lặng từng ngày
từng ngày chăm bón
Mưa nắng vô thường
bình thản vượt lên số phận riêng mình
...

Bàn tay nhỏ nhắn
một đời
ôm viên phấn thẳng ngay
Cô giáo đắm say
hồn tan vào bài giảng
bảng lớp vườn ươm
hạt tin yêu
hạt tách mầm
Thầm lặng từng ngày
từng ngày chăm bón
Mưa nắng vô thường
bình thản vượt lên số phận riêng mình
Thời gian trôi
đời mòn theo viên phấn
hối tiếc
buồn
vui
Ai hiểu được nỗi lòng ?
Cô mỉm cười
ánh mắt rất trong
đăm đắm dõi theo cây đời vươn bóng
Ánh mắt ấy
một mình
nói gì trong sâu thẳm …?
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Tiếng khuya – Thơ Nguyễn Nhã TiênCái nhìn - Đức Hậu Mỹ thuật Đà Nẵng tiếp nối thế hệ - Hồ Đình Nam KhaTìm lại nửa mình – Thơ Đỗ HướngThơ Ngân VịnhHai người bạn - Truyện ngắn Thanh QuếĐâu rồi thời đĩa hát - Tản văn Phạm Thị Hải DươngCon ma da sau vườn - Truyện Nguyễn Ngọc Hoài NamBiển – Thơ Mai LinhCăn nhà của tôi –Thơ Đoàn Minh Châu