Dạo khúc – Thơ Quang Tấn
04.03.2018
ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
long lanh giọt nước tình duyên
nơi đó sau này thành sông thành biển
ai đã chèo thuyền vào cõi vô biên.

ở chỗ mà hương thơm của làn hơi thở
làm nở bừng tất cả những bông hoa
chiều nay là mây viễn xứ
một mai là gió giang hà
ở chỗ mà chiếc chìa khóa vàng rơi
từ đỉnh tháp xuống mù tăm
tôi một mình cúi xuống từ vực sâu
lời gọi âm thầm
ở chỗ mà chúng ta buông tay rơi vỡ chiếc bình
long lanh giọt nước tình duyên
nơi này thành sông thành biển
nơi này anh đã yêu em
Q.T
Có thể bạn quan tâm
Lỗi mùa – Thơ Nguyễn Hoàng SaPhép thử - Kim SơnHai lúa và tôi, và vợ - Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngKý ức - Truyện Võ Lê Thục NhànMÊNH MANG HÒN KẼM ĐÁ DỪNG - Tùy bút Nguyễn Nhã TiênChân dung chạm bóng - Phan Thu NguyệtCó một tượng đài Bác Hồ trong thơ - Nguyễn Ngọc PhúĐộng và Tĩnh – Thơ Bùi Công MinhNơi đồng đội tôi nằm – Thơ Tiến TuấtMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương