Chiều Phan Thiết – Thơ Cẩm Lệ
09.10.2018
Gió hòn Rơm căn cánh buồm nan
Khơi xa mây trời biển động
Nhìn rõ sợi mưa giữa mùa
Biển vô tư trước nỗi hờn em
Bước một mình thèm nghe tiếng sóng
Dạt dào mũi Né hoàng hôn
Ta còn đâu sóng vỡ chiều Phan Thiết
Dấu chân ai trên cát đồi Hồng

Ta hỏi bể vì đâu biển mặn
Gió ngàn khơi ai kéo sợi tơ trời
Dã tràng ơi dùng dằng chân ở lại
Mây trên đầu vần vũ một cơn dông
Ta lại về đâu bể dâu
Lầu ông Hoàng
tình yêu người thi sỹ
Mà tang thương còn lại mảnh trăng rơi
Biển bâng khuâng không niú được chân chiều.
Mũi Né, Phan Thiết 8/2003
C.L
Có thể bạn quan tâm
Phúc âm buồn – Thơ Đinh Thị Như ThúyThơ Nguyễn Hưng HảiTiếng gọi – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNgồi với cơn mưa – Thơ Mai Hữu PhướcThì em cứ nói đi…-Thơ Lê Huy Hạnh Ký ức phố - Đặng Phương Trinh Đất gọi – Thơ Nguyễn Hoàng SaThơ Huỳnh Minh TâmSương khói đàn ông - Truyện ngắn Phan Cung Việt Nguồn cội phương Đông - Nguyễn Hồng Chí