Dọc mù sương - Thơ Trần Tuấn
28.06.2013
dọc mù sương anh đã bước chân nào
chân mọc tóc
dựng bờm đen ý nghĩ
dưới vực sắc run run từng
nín thở
người đương xa hay đương đến
với mình đây
chân mọc tóc
dựng bờm đen ý nghĩ
dưới vực sắc run run từng
nín thở
người đương xa hay đương đến
với mình đây

cây cầu treo có một đôi tay
vờ run rẩy siết ghì anh lại
kìa mắt đen trôi dần
không nói
mắt đen ơi phía ấy
vực sâu rồi
cây cầu và anh đứng lại đơn côi
mù sương dối lừa
tan vào bọt thác
anh và cây cầu lặng yên
để chết
chân mọc tràn
ý nghĩ
dựng bờm đen ...
T.T
Có thể bạn quan tâm
Đêm Hà Nội – Thơ Đinh Thị Như ThúyTập thơ Ngược dòng thời gian - Tiếng nói từ trái tim về tình yêu và thân phận con người - Trần Mai HườngGiữa những bờ yêu dấu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoMột góc mùa thu – Thơ Ngân VịnhThành phố, phượng và cát - Thơ Trần Thị Lưu LyCô gái màu hồng – Truyện ngắn ĐỖ ĐỨC ANHỞ nơi đầu sóng - Minh SơnNiềm Vui Trắng-Thơ Bùi Mỹ HồngẢo Hóa - Truyện Hermann Hesse Gọi một ly đen - Truyện ngắn Trần Đức Tiến