Cái duyên - Thơ của Tạ Đình Chiến
03.02.2012
“ Còn duyên kẻ đón người đưa“
“ Hết duyên đi sớm về trưa một mình…”“
“ Cái duyên có tự bao giờ“
“ Để người con gái tôn thờ xưa nay“

Hương đồng gió thoảng heo may
Duyên như cánh bướm đắm say lòng người!
Ẩn trong ánh mắt nụ cười
Lời ăn, tiếng nói…duyên trời phú cho
Duyên thời xuân sắc ngây thơ
Theo người phụ nữ bạc phơ mái đầu
Tuổi nào, duyên nấy…lắng sâu
Duyên còn hay mất bởi câu giữ mình
Sống sao trọn nghĩa vẹn tình
Cái duyên còn mãi với mình thủy chung…!
Có thể bạn quan tâm
Hương cỏ làng xa – Thơ Trương Văn Ngọc Tín ngưỡng thờ Thiên Y Ana ở Ngũ Hành Sơn - Ngọc GiaoBồ câu nhỏ bên giáo đường xưa - Vũ Ngọc Giao Vẹn nguyên Tổ quốc – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoQua cầu cùng em – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngBên cạnh con nước – Truyện ngắn của Đặng Ngọc Việt AnhBài thơ tháng Năm - Xuân HiệuNhững ngôi sao - Ngân VịnhĐộng và Tĩnh – Thơ Bùi Công MinhQuảng bá tác phẩm văn học thời công nghệ số - Đinh Thị Như Thúy