Biển – Thơ Mai Linh
30.11.2017
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có trăng suông thôi
Và gói thổi
Những nếp nhăn theo sóng bồi hồi

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có núi mờ mờ thôi
Trong mắt ta chìm nghỉm vệt chân trời
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ còn ta với chú dã tràng thôi
Những cái càng bé xíu đang hươ lên quyệt một nét cuối cùng vào nước mắt biển khơi
M.L
Có thể bạn quan tâm
Tiếng hát trái tim - Thơ Bùi Công MinhVì sao phía chân trời – Truyện ngắn Đình QuangNày đốm lửa – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNàng Bân không đi vắng - Tản mạn Nguyên LêRồi tan dần rồi sinh sôi - Nguyễn Minh HùngChấm hỏi lãng quên – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoĐi dự Đại hội Sân khấu thế giới ở Tây Ban Nha – Bùi Văn Tiếng Bóng đổ nơi chân sóng-Truyện ngắn Hoàng Việt HằngMÊNH MANG HÒN KẼM ĐÁ DỪNG - Tùy bút Nguyễn Nhã TiênKhông phải tại em – Thơ Lê Huy Hạnh