Biển – Thơ Mai Linh
30.11.2017
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có trăng suông thôi
Và gói thổi
Những nếp nhăn theo sóng bồi hồi

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có núi mờ mờ thôi
Trong mắt ta chìm nghỉm vệt chân trời
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ còn ta với chú dã tràng thôi
Những cái càng bé xíu đang hươ lên quyệt một nét cuối cùng vào nước mắt biển khơi
M.L
Có thể bạn quan tâm
Ý nghĩ ban mai - Thơ Đinh Thị Như ThúyLên núi Dục Thúy tìm dấu xưa – Thơ Mai Hữu PhướcTóc tiên - Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoMưa gió cuộc đời... - Truyện ngắn PHAN NGỌC DIỄM HÂNCó hậu - Phan Trang HyHoàng Sa - Đặng Huy GiangTrở về - Thơ Bùi Công MinhThơ và Tôi – thơ Nguyễn Văn TámChùm thơ Phạm Vân AnhThực trạng và giải pháp chăm sóc đời sống tinh thần văn nghệ sĩ cao tuổi - Bùi Văn Tiếng