Biển – Thơ Mai Linh
30.11.2017
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có trăng suông thôi
Và gói thổi
Những nếp nhăn theo sóng bồi hồi

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có núi mờ mờ thôi
Trong mắt ta chìm nghỉm vệt chân trời
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ còn ta với chú dã tràng thôi
Những cái càng bé xíu đang hươ lên quyệt một nét cuối cùng vào nước mắt biển khơi
M.L
Có thể bạn quan tâm
Buôn Krông-pa – Thơ Thanh QuếKhu vườn trên gác mái – Truyện Đinh Quỳnh Anh Tình yêu không tên – Truyện ngắn Nguyễn Nhã TiênẤn Độ - Phút Giây Ánh Sáng – Ghi chép Nguyễn Đông NhậtMặt trời – Thơ Lê Huy HạnhDấu xưa xe ngựa hồn thu thảo… - Bùi Văn TiếngTrong mưa – Thơ Thanh QuếTrời đói chim – Thơ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh "Đây thôn Vĩ Dạ" - Tốc ký tâm trạng của Hàn Mặc Tử - Nguyễn ThuậnThu đam mê – Thơ Thuận Tình