Biển đêm - Trần Trình Lãm
29.10.2019
Sóng tựa vào đêm tự tình
Những gót chân người đã vắng
Một mình biển lạnh
Vẫn ngàn đời thuỷ chung

Khát bình minh đến cháy lòng
Ai trở lại bên bờ gội nắng
Những ngực trần căng nhuộm
Mắt người tình đong đưa
Rồi gót mềm sẽ đi qua
Những nụ hôn sẽ đi qua
Lời tự tình còn lại
Chỉ là gió với biển đêm nhạt nhoà./.
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Thổn thức mùa xuân – Thơ Bùi Mỹ HồngVới mẹ- Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngCơn nóng – Thơ Ngân VịnhBên ngoài cánh đồng – Thơ Nguyễn Nho KhiêmGò ông Thức - Bùi Tự LựcCái duyên - Thơ của Tạ Đình ChiếnCây chim đêm - Truyện ngắn Tường LinhNhững bông hoa tình yêu - Trần Thúy LànhKhi những con thuyền đi biển – Thơ Ngân VịnhTrăng qua vạt cỏ - Thơ Thanh Vân