Biển đêm - Trần Trình Lãm
29.10.2019
Sóng tựa vào đêm tự tình
Những gót chân người đã vắng
Một mình biển lạnh
Vẫn ngàn đời thuỷ chung

Khát bình minh đến cháy lòng
Ai trở lại bên bờ gội nắng
Những ngực trần căng nhuộm
Mắt người tình đong đưa
Rồi gót mềm sẽ đi qua
Những nụ hôn sẽ đi qua
Lời tự tình còn lại
Chỉ là gió với biển đêm nhạt nhoà./.
T.T.L
Có thể bạn quan tâm
Gặp mưa biển ở Chu Lai – Thơ Ngân VịnhDọc mù sương - Thơ Trần Tuấn Lời ru về giọt sương – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngNỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn TámSinh nhật – Thơ Đinh Thị Như ThúyHôm nay Đà Nẵng - Mai Hữu PhướcĐình làng Phước Trường - Lê VănMũi tên đỏ - Truyện ngắn của Phạm Thanh ThúyMón quà đắt giá - Truyện ngắn Bùi Đê YênĐêm giao thừa có trăng - Truyện ngắn Ai Ta Yét Lam