Thổn thức mùa xuân – Thơ Bùi Mỹ Hồng
09.05.2018
Giọng hát
tiếng đàn
giữa phố khuya
mơn trớn vào đêm
man mác muôn trùng
Lời tình đã cũ
nhịp vẫn không đổi thay
tiếng ca đã xa
hơi ấm vẫn hoài đọng trong màu môi
biết trốn chạy vào đâu
cho trái tim ngừng tan chảy

Một đời cách trở
biết bao đắng cay
mà sao không nhấn chìm được
nỗi đọa đày của miền nhớ
Mong manh đến nghẹn ngào
mỏng tang đến tắt lịm
đuôi mắt cứ cười với quá khứ xót xa
mấy con đom đóm mê mải với bóng đêm
người đàn bà gục đầu bên gốc cây si già
giấu từng kỷ niệm
bước nhẹ nhàng
cho kịp hết mùa xuân...
B.M.H
Có thể bạn quan tâm
Những giấc mơ nối liền - Truyện ngắn Lê Thị Thúy ÁiVề thăm nội - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Vi vút cánh diều – Thơ Lê Huy HạnhKý ức sông Hàn - Nguyễn Thị Thu HiềnTrở vềMùi của sự sống – Thơ Tiến TuấtGọi xuân – Truyện ngắn Phạm Lý LiênTrở về - Nguyễn NgaMÊNH MANG HÒN KẼM ĐÁ DỪNG - Tùy bút Nguyễn Nhã TiênThương làng - Nguyễn Hoàng Sa