Xin được yên – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
11.10.2016
Em đã xa dòng sông mát trong
Chiếc xe thời gian chở em đi về phía gió thổi
bụi mù giăng lối
âm ỉ lời cỏ cây
trên con đường mờ khuyết
thực hư...

phía nào cũng in hằn dấu buốt
dẫu biết
hương rạ cuối mùa còn quyện hơi vụ gặt
nhưng xin
trăng đừng về xua cổng nhớ
để yên chút tình đã xa.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Soi chung gương mặt đàn bà - Truyện ngắn Nhụy NguyênNàng ở cổng trời - Nguyễn Thị Anh ĐàoSao con cứ mãi rong chơi như thế này? – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngBuôn Krông-pa – Thơ Thanh QuếMái nhà tranh - Dương Văn BảyVirus chiến tranh, sex và những cái chết đa chiều - Hoàng Thụy AnhCác bậc thang – Thơ Phan Tuy AnGiếng Tiên - Truyện ngắn Vũ Trường AnhLời nhắn gửi từ biển - Bùi Công MinhTrước bức tranh đồng chiều - Nguyễn Nho Khiêm