Xin được yên – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
11.10.2016
Em đã xa dòng sông mát trong
Chiếc xe thời gian chở em đi về phía gió thổi
bụi mù giăng lối
âm ỉ lời cỏ cây
trên con đường mờ khuyết
thực hư...

phía nào cũng in hằn dấu buốt
dẫu biết
hương rạ cuối mùa còn quyện hơi vụ gặt
nhưng xin
trăng đừng về xua cổng nhớ
để yên chút tình đã xa.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Thả thơ tôi vào sông Serepók – Thơ Bùi Nhị LêMàu sắc trong văn chương - Huỳnh Văn HoaBão đời - Đoàn Trọng HảiGửi một người đàn bà xấu số - Thơ Bùi Công MinhTổ quốc trong tôi – Thơ Trần Gia TháiTôi về xóm Láng của tôi – Thơ Nguyễn Văn TámRong rêu phận người – Thơ Nguyễn An BìnhNhớ Tết Hoàng Sa - Vân LongỞ vách ngăn cuối cùng - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Chùm thơ của nhiều tác giả