Xin được yên – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
11.10.2016
Em đã xa dòng sông mát trong
Chiếc xe thời gian chở em đi về phía gió thổi
bụi mù giăng lối
âm ỉ lời cỏ cây
trên con đường mờ khuyết
thực hư...

phía nào cũng in hằn dấu buốt
dẫu biết
hương rạ cuối mùa còn quyện hơi vụ gặt
nhưng xin
trăng đừng về xua cổng nhớ
để yên chút tình đã xa.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Cô gái màu hồng – Truyện ngắn ĐỖ ĐỨC ANHRét nâu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoVắng em mùa này biển có buồn không?- Thơ Nguyễn Thị BìnhMùa đông luống tuổi – Thơ Tú AnhSoi chung gương mặt đàn bà - Truyện ngắn Nhụy Nguyên Em trách chi...- Nguyễn Nho KhiêmMột ngày với Đà Nẵng thân yêu! – Thơ Trần Trúc TâmTiếng rừng – Truyện Phạm Nguyễn Ca DaoTín ngưỡng thờ Bạch Mã Thái Giám của cư dân Ngũ Hành Sơn - Huỳnh Thạch HàMột nét Ngũ Hành Sơn – Thơ Mai Linh