Miền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
13.01.2017
Miền em gió thẳm thung sâu
đôi bờ sông chẳng chiếc cầu bắt sang
miền em mây núi trăng ngàn
muốn sang thì chớ cầm vàng lội sông
vàng rơi ai có tiếc không
nghìn xưa người chỉ tiếc công cầm vàng!

kìa bầy con Sít tình tang
sang sông ai muốn lội sang cùng tình?
miền em mưa nắng song hành
xin người sang để có mình có ta
ngại gì gió thẳm đường xa
hãy sang chung một mái nhà lứa đôi
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Quà của ấu thơ - Trần Nguyên HạnhTín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangĐôi bông tai hình hoa nhài - Truyện ngắn của Bùi Đế YênThả thơ tôi vào sông Serepók – Thơ Bùi Nhị LêThương cát - Thơ Nguyễn Hoàng SaSự phẫn nộ của lương tri - Bùi Công MinhBên sông Hiếu - Thơ Đinh Lê VũLễ mừng lúa mới của người Katu - Đỗ Thanh TânNgày Mới Yêu - Thơ của Bùi Kim Anh Khi mùa đông gõ cửa – Huỳnh Viết Tư