Vỡ một miền quên – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
02.12.2016
Em ở đâu
bảng lảng mây chiều
vá khâu miền nhớ
Mặt trời không đốt nổi ngày đông
Gió xô con sóng dềnh lên
Những nhịp cầu nối bao miền sâu thẳm
Đâu đã hết những mái chèo cưỡi sóng gió mù khơi

Phía không em phù sa đổ vào đâu
Lời ru mỏng tênh trên thuyền câu phỉnh phờ con cá quẫy
Những sợi tơ trăng dấu lặng đáy sâu
đánh lừa bóng nước và đêm
Ta lặng lẽ tìm giấc mơ lạc giữa phố quên
Câu hỏi bâng quơ trôi về phía lênh đênh …
Ai gánh tháng năm đổ lấp chân cầu
Nước cuốn đi rồi bờ mãi còn say
Mơ hồ lòng sâu cạn
Chợt vỡ một miền quên…
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
MÊNH MANG HÒN KẼM ĐÁ DỪNG - Tùy bút Nguyễn Nhã TiênGiọt sương…- Thơ Lê Huy Hạnh Huyễn hoặc – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoMùa cỏ hồng trên phố - Tản văn Nguyễn Thị Anh ĐàoCặp sừng kỷ niệm - Truyện Hồng Chiến Ngỡ – Thơ Hoàng HoaVô thường – Thơ Nghi Thảo“Làm người tử tế, Dễ không?” – Bùi Văn TiếngNhật ký của xe đạp – Truyện Nguyễn Ngân HàVới mùa thu Hà Nội – Thơ Bùi Công Minh