Mùa thu lá đổ nước chìm – Thơ Bùi Mỹ Hồng
17.06.2018
Người đàn bà bịt kín hai tai
ngửa mặt nhìn lên bầu trời đầy sao
trời xa quá
đêm sáng quá
đau đớn - khoan dung
làm sao chung một con đường
khi niềm tin chẳng còn điểm tựa
tiếng la hét
chưởi bới
đã trả lại im lặng cho đêm
người đàn bà bó gối
tìm bình yên cho thân xác rã rời
ngã theo hướng nào
khi chỉ còn là cánh hoa trong chiếc gương rạn - nứt
trăng dưới nước làm sao vớt được
Đêm dài phù thủy sẽ qua
đêm khâm liệm hết nỗi niềm nức nẻ
bụi sả tỏa hương thơm hát lời của gió
vuốt ve mái tóc hứng giọt nước đời
những gì còn lại nằm trong lòng bàn tay năm ngón
Có ai cõng dùm ta ra ngoài nỗi khổ
tìm trong mênh mông - im lặng một chỗ nằm
ta sẽ hát cho người nghe bài:
mùa thu lá đổ nước chìm...
B.M.H
Có thể bạn quan tâm
Bản hợp đồng dài hạn - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngGửi người làm bảo tàng Cội Nguồn - Thơ Bùi Công MinhTiến quân ca của Văn Cao hơn 70 năm đồng hành cùng đất nước - Đào Ngọc ĐệTin nhắn lạ - truyện Sử Hà Hạnh NhiTừ những nhịp cầu – Đặng Phương TrinhNgày trở gió – Thơ Ngân VịnhBinh bộ Thượng thư Nguyễn Văn Điển - Vũ Hoài AnNhà văn Vũ Hạnh (1926 – 2021)Hoa niên trên trời - Phạm Thị Hải DươngNghĩa mẹ - Thơ Lê Huy Hạnh