Vết cắt – Thơ Khánh Phương
22.03.2016
Tóc em và anh đã mọc
dài như đoàn quân đi
Bầy vịt con ùa ra chiếm lĩnh cánh đồng
Màu vàng khô trên bức tranh

Cắt rời cơn đau
Rừng cọ không tới được mặt trời người đàn bà
không tới được vị hôn phu mai mối
người lính bị súng đạn của anh ta bủa vây
nước cạn dần trong cánh rừng
tương lai đã bị lấy đi
Em và anh là những Samson bị chối bỏ
Nhấm nháp kiệt cùng cái chết
từng đợt tóc đen rơi
Gieo tóc anh xuống khu vườn
Mọc lên cây
Chùm trái tóc như trái phá
Gọi tới ăn
Bầy chim biết nói tiếng người
K.P
Có thể bạn quan tâm
Hầu chuyện cụ Khổng Tử - Thơ Nguyễn Văn TámNgười ra trận - Thơ Bùi Công MinhNếu có lúc... –Thơ Như Ngọc Mười bông sen trắng…Thơ Lê Huy HạnhNgày xưa cha tôi kể - Thơ Nguyễn Văn TámThong thả với sông Hàn - Thơ Mai Mộng TưởngVắng – Thơ Bùi Công MinhNhớ mùa Giáng sinh xưa - Thơ Mai Hữu PhướcNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoTrong mưa – Thơ Thanh Quế