Thơ và Tôi – thơ Nguyễn Văn Tám
21.12.2016
Thơ đến với tôi như cuộc chơi
Đói ăn
Khát uống
Mỏi thì dừng…
Tôi ngồi đây, lòng ở bốn phương
Viết như chưa từng viết
Viết ra không biết để làm gì
Chăm chỉ, như con tằm
Viết vui buồn và chứng kiến
Tất cả thấm qua tôi, lọc thành thơ

Không có thơ tôi thành kẻ khô khan, cộc cằn, tẻ nhạt
Thơ chắp cánh tôi bay lên và chính thơ vắt tôi kiệt sức
Thơ hay không tuổi
Lủi thủi theo tôi suốt một đời
Tro khói cũng bật lên tiếng nói khát khao
Nỗi niềm chôn sâu, thơ sẽ nói hết
Thơ như men cất ủ lâu ngày thành rượu tinh khiết
Tôi đang say.
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Gió đã thổi suốt đêm - Truyện ngắn Nguyễn Quang ThiềuCon gái - Trần Thị LệHạnh phúc – Thơ Tất HanhNghĩ về Phan Tứ - Thơ Bùi Công MinhGiọt sương…- Thơ Lê Huy Hạnh Đi Thoáng Qua Chiều - thơ Mai Hữu Phước Nón bài thơ tặng mẹ - Hồng ThiệnKhi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu PhướcPun-ny và chuyến phiêu lưu đến thế giới Con Người – Truyện Huỳnh Phạm Nguyệt Dương.Không thể kết thúc - Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu Huệ