Hội An - Tôi và Em – Thơ Nguyễn Văn Tám
12.08.2018
Rêu ở phố cổ có hàng thế kỷ
Rêu mới…chồng lên lớp rêu cũ
Chiều mưa Xuân ánh màu nõn tơ
Rêu ngàn xưa cứ ngỡ rêu bây giờ
Phố Hội, ngồi đâu cũng vẽ được
Phố Hội, ngồi đâu cũng tìm ra góc đẹp
Rêu chảy xanh một cảm giác mơ hồ
Chiều Ba mươi còn thơ thẩn không muốn về

Mưa Xuân bay hoa nổ tung khắp trời
Xiêm áo rêu lờ mờ huyền ảo
Vạt nắng chiều không chịu về trời cứ lẩn quẩn
Hội An rêu, Hội An nâu…
Tôi cùng em qua Phúc Kiến, Chùa Cầu
Đi khe khẽ và nói với nhau khe khẽ
Với Hội An cứ phải chậm chậm như thế
Về với Hội An ta về cõi Ngày xưa!
Tôi và em nán lại chiều Ba mươi
Đi lửng thửng giữa phố rêu xộc xệch
Về với Hội An để mà quên đi hết
Thế kỷ bỏ quên- còn lại Hội An, Tôi và Em
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Nhà văn quèn & đạo diễn lừng lanh - Trần Nhã Thụy Gặp mưa biển ở Chu Lai – Thơ Ngân VịnhGiọt mưa xuân – Thơ Phan Thu HồngMùa hoa tháng chạp và mùi bánh tré tuổi thơ - Phi AnhVề một người “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa” - Bùi Văn TiếngLục bình - Đinh Lê VũLội ngược – Thơ Nguyễn Hoàng SaSinh nhật – Thơ Đinh Thị Như ThúyCà phê nhạc sống - Đinh Lê VũTiếng mưa rơi trong đêm – Tản văn Ngô Phan Lưu