Quãng vắng – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
18.11.2016
Những đường mây mòn con mắt ngắm
đợi một tin mưa
mềm mái hiên gầy
đánh lừa tôi bao cầu vồng ửng sắc
vạt áo trắng ngần hư ảo mây bay

Mùa hạ đi rồi
không một dấu chân
từng bãi vắng dư vang bầy đàn gió dại
cây cỏ úa ánh lên niềm khắc khoải
con dế kêu sâu hun hút
một khoảng trời
Mọi thanh âm không tạc nổi hình hài
nắng gió quang ba chật đầy con mắt
cớ gì em - nguyên hình quãng vắng
mưa ngoài ngàn thăm thẳm một tin mây.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Phiến đá – Thơ Bùi Minh VũChân trời ngọc – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngTrở về Màu tím hoa sim (*) - Nguyễn Minh HùngChiều Hồng Lĩnh - Thơ Ngân VịnhMẹ gọi - Thơ Lê Huy HạnhTháng 12 năm 79 – Thơ Ngân VịnhThoát tục - Truyện ngắn của Hoàng Hải LâmKhát vọng tận hiến trong tranh Duy Ninh - Nguyễn Thị Anh ĐàoBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Nói với cơn đau – Thơ Bùi Mỹ Hồng