Quãng vắng – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
18.11.2016
Những đường mây mòn con mắt ngắm
đợi một tin mưa
mềm mái hiên gầy
đánh lừa tôi bao cầu vồng ửng sắc
vạt áo trắng ngần hư ảo mây bay

Mùa hạ đi rồi
không một dấu chân
từng bãi vắng dư vang bầy đàn gió dại
cây cỏ úa ánh lên niềm khắc khoải
con dế kêu sâu hun hút
một khoảng trời
Mọi thanh âm không tạc nổi hình hài
nắng gió quang ba chật đầy con mắt
cớ gì em - nguyên hình quãng vắng
mưa ngoài ngàn thăm thẳm một tin mây.
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Người về - Truyện ngắn Nguyễn Xuân DiệuAnh đã phát hiện ra em – Thơ Thanh Quế Giọt ngâu - Nguyễn Thị Anh ĐàoDấu yêu – Thơ Lê Huy HạnhNhân vật chính của vở kịch - Truyện ngắn Trọng ĐịnhĐôi điều bày tỏ - Thơ Ngân VịnhBệnh dịch và số phận của con người xã hội - Vũ Đức LiêmĐoản khúc cho mùa-Thơ Lê Minh ChánhCửa sau thành phố - Truyện Trần Nhã ThụySân khấu – Thơ Nguyễn Đông Nhật