Phúc âm buồn – Thơ Đinh Thị Như Thúy
22.05.2017
Phúc âm buồn
cho một buổi trưa bình yên quán vắng
bình yên lũ cỏ cây xinh
bình yên bầy cá nhỏ dưới những bông súng tím
bình yên bao tranh gốm treo tường

Phúc âm buồn
cho bình yên người thiếu phụ mắt buồn
người thiếu phụ đã đi qua tuổi bốn mươi
những ngón gầy xanh hong nắng
như dòng nham thạch đang nguội dần
sau ngày tháng trào dâng nhưng nhức
giờ hiền hòa nằm nghe mưa trút
nghe mầm cỏ nẩy xanh trên da thịt của mình
Phúc âm buồn
cho mỏi mệt ánh nhìn
cho tiếng thở dài từ vết hằn trên khuôn mặt gốm
cho giọng hát rã rời
cho những dự cảm về mong manh phận người
Phúc âm buồn
cho nụ cười hoa cúc
khước từ gió thu./.
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Lời của bão - Thơ Nguyễn GiúpĐó có phải là xứ sở của hoa thiên điểu? - Thơ Đinh Thị Như ThúyĐêm thu – Thơ Quốc LongĐình làng trong đời sống của người dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàCái nhìn - Đức Hậu Thơ Nguyễn Đông NhậtNgọt đắng tình người - Truyện ngắn Thanh NguyênTôi - Người Đà Nẵng - Thơ Nguyễn Văn TámĐiều còn lại – Thơ Bùi Mỹ HồngĐoản khúc cho mùa-Thơ Lê Minh Chánh