Chỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho Khiêm
03.10.2019
Chỉ còn lại mình tôi
với mùa đông
mây trắng
và căn nhà lạnh lẽo.
Sau hai năm chung sống
đôi bàn tay không che nhau ấm
em đã ra đi.
Chỉ còn lại mình tôi
với kỷ niệm
này đây đôi dép cũ của em
chiếc áo sờn vai nằm yên trên móc
này đây chiếc gối em nằm
này đây sợi tóc còn hằn trên gương...
Chỉ còn lại mình tôi
với - tất - cả - em.
Có thể bạn quan tâm
Không là ngày cũ - Thơ Đinh Thị Như ThúyMÊNH MANG HÒN KẼM ĐÁ DỪNG - Tùy bút Nguyễn Nhã TiênĐọc thơ bạn giữa rừng – Thơ Nguyễn Văn TámTháng mười – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Về Tam Hải – Thơ Nguyễn Văn TámẤm dấu chân xưa – Thơ Nguyễn Hoàng SaBảo tồn nghề mắm Nam Ô tại Đà Nẵng - Ngọc GiaoCửa sau thành phố - Truyện Trần Nhã ThụyRu cổ tích – Thơ Nguyễn Hoàng SaTrở về tĩnh lặng – Thơ Đinh Thị Như Thúy