Chỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho Khiêm
03.10.2019
Chỉ còn lại mình tôi
với mùa đông
mây trắng
và căn nhà lạnh lẽo.

Sau hai năm chung sống
đôi bàn tay không che nhau ấm
em đã ra đi.
Chỉ còn lại mình tôi
với kỷ niệm
này đây đôi dép cũ của em
chiếc áo sờn vai nằm yên trên móc
này đây chiếc gối em nằm
này đây sợi tóc còn hằn trên gương...
Chỉ còn lại mình tôi
với - tất - cả - em.
Có thể bạn quan tâm
Khi Tổ quốc ở nơi đầu sóng! - Huỳnh Viết TưDâng hiến dã quỳTháng giêng - Thơ Nguyễn Thị Anh Đào SaPa - Truyện ngắn Phạm Thị Thanh MaiNgày rộng – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Cảm ơn – Truyện ngắn Thanh Quế Mưa rào tháng Ba và nàng Bân - Đào Phi CườngĐà Nẵng Đà Nẵng – Tạp bút Văn Công HùngTín ngưỡng thờ thần Đất - Đinh Thị TrangEm từ biển mặn – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương