Chỉ còn lại mình tôi - Nguyễn Nho Khiêm
03.10.2019
Chỉ còn lại mình tôi
với mùa đông
mây trắng
và căn nhà lạnh lẽo.

Sau hai năm chung sống
đôi bàn tay không che nhau ấm
em đã ra đi.
Chỉ còn lại mình tôi
với kỷ niệm
này đây đôi dép cũ của em
chiếc áo sờn vai nằm yên trên móc
này đây chiếc gối em nằm
này đây sợi tóc còn hằn trên gương...
Chỉ còn lại mình tôi
với - tất - cả - em.
Có thể bạn quan tâm
Nghĩ về Nguyễn Du- Bùi Văn TiếngLũ chim sẻ - Thơ Ngân VịnhHạ cuối – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Giấc ngủ của tôi – Thơ Thanh Quế Ngỡ Ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng SaTản mạn Đà Nẵng Xuân Mậu Tuất - Bùi Văn TiếngKhi người khác - Thanh QuếTrở vềTiếng sáo - Nguyễn Đức Sơn Đối diện với sông Hàn - Uông Thái Biểu