Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó
với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Người vẽ trời ở phía đằng Tây - Bùi Việt PhươngÁo vàng mùa thu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoNhớ em - Thơ Minh VũTiếng rừng – Truyện Phạm Nguyễn Ca DaoKý ức Mẹ - Thơ Nguyễn Nho thùy DươngNgười tình của bố - Truyện ngắn Phương QuýMẹ Tổ Quốc - Phạm Thị Phương ThảoDòng sông kỷ niệm – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngTao Nôi Gò Nổi – Thơ Lê Anh Dũng