Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó

với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Ký ức một dòng sông – Thơ Nguyễn Văn Tám Thả thơ tôi vào sông Serepók – Thơ Bùi Nhị LêNhớ mùa hoa ven sông - Lê Ngọc NamMùi của sự sống – Thơ Tiến TuấtNhà thơ LƯU TRÙNG DƯƠNG (1930-2014)Hương cỏ làng xa – Thơ Trương Văn NgọcVề “hô” các làn điệu trong trò chơi bài chòi và kịch hát bài chòi - Trương Đình QuangĐi tìm - Trí DũngẤn Độ - Phút Giây Ánh Sáng – Ghi chép Nguyễn Đông NhậtGiấc mơ sông - Nguyễn Minh Hùng