Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó

với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Tiếng gọi – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoHình tượng chó trong văn hóa Việt - Nguyễn Ngọc GiaoDòng sông kỷ niệm – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngGiọt sương – Thơ Lê Huy HạnhẤn Độ - Phút Giây Ánh Sáng – Ghi chép Nguyễn Đông NhậtCà phê Trầm - Trần Đức TiếnĐi tìm dòng sông - Thơ Nguyễn Ngọc HàThơ Hà Duy Phương Biển – Thơ Mai LinhTrên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công Minh