Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó

với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Biển, nắng, gió và một chàng trai – Truyện ngắn của Trần Thương ThươngVua Thủy Tề là con rể làng tớ - Truyện Trần Đức TiếnTín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangMột góc mùa thu – Thơ Ngân VịnhTrên sân ga – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngLạc bước - Vũ Tuyết MâyTháng 12 năm 79 – Thơ Ngân VịnhHương phố - Thơ Lê Huy HạnhThượng nguồn xứ sở - Thơ Lê Anh DũngNgựa giả, ngựa thật - Mai Hữu Phước