Nhói trắng – Thơ Trần Tuấn
16.10.2012
nụ hoa khẽ trắng
khi bóng đêm bắt đầu quánh đặc
ý nghĩ chậm dần
rồi ngưng lại đâu đó

với đôi chân đã dừng lại bao giờ
nụ hoa vẫn trôi
trên cái cuống đã cắm ngập vào bóng tối
người sẽ không thấy
cũng không thể hình dung
chiếc lá xanh và cả gương mặt người trong bóng tối
nhưng người sẽ đi
không phải bằng đôi chân và ngọn đèn trên tay
mà bằng nụ hoa nhói trắng kia
với ý nghĩ – sợi bấc không bao giờ cạn
Có thể bạn quan tâm
Trước mặt hồ - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngCây hoa đỏ ở bệnh viện ung thư - Phạm Thị Hải DươngTrà nguội - Truyện ngắn Nguyễn Thị LuyếnGhi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhDấu phù vân – Thơ Nguyễn Nhã Tiên Câu chuyện Đà Nẵng - Thái Bá LợiChỉ khuôn mặt đó - Thơ Đinh Thị Như ThúyMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngKhát vọng tận hiến trong tranh Duy Ninh - Nguyễn Thị Anh ĐàoThăm Cù Lao Chàm - Nguyễn Nho Thùy Dương