Dấu phù vân – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
15.06.2017
Ẩn từng ngón tay thon
hừng đông viên gạch đỏ
giấc mơ tôi từ đó
ngấn tích trên tay người
Ngọn lửa reo tiếng cười
tro lặn vào trí nhớ
ngày đi tan vào gió
làm sao tìm dấu chân

Tôi làm đất hồng hoang
chờ mùa xuân đến vỡ
mong manh từng cọng cỏ
hái bao lần cành sương
Giờ hai tay hoàng hôn
em gom chiều nắng úa
chưa đốt mà tôi khói
bay giữa trời mênh mông .
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Sương khói sông Lô - Thơ Đinh Thị Như Thúy Bảo tàng Chăm và ký ức tuổi thơ tôi – Bùi Văn TiếngHình tượng con gà trong các nền văn hóa - Đinh Thị TrangLang thang với Đà thành - Ngô Phú ThiệnChút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân VịnhNgọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh DũngBiển trắng - Nguyễn Văn TámVầng trăng cổ tháp – Thơ Đỗ Thượng ThếDharamsala- xứ sở bình yên - Nguyễn Nhã TiênGiấc mơ-Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh