Dấu phù vân – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
15.06.2017
Ẩn từng ngón tay thon
hừng đông viên gạch đỏ
giấc mơ tôi từ đó
ngấn tích trên tay người
Ngọn lửa reo tiếng cười
tro lặn vào trí nhớ
ngày đi tan vào gió
làm sao tìm dấu chân

Tôi làm đất hồng hoang
chờ mùa xuân đến vỡ
mong manh từng cọng cỏ
hái bao lần cành sương
Giờ hai tay hoàng hôn
em gom chiều nắng úa
chưa đốt mà tôi khói
bay giữa trời mênh mông .
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Đi tìm - Trí DũngĐầu ghềnh cuối bãi - Truyện ngắn Phan Thế PhiệtDòng thượng nguồn ngừng chảy - Phan Thu NguyệtLời Nguyền Chiến Binh - Truyện ngắn Vũ Trường GiangCon nít cũng biết buồn chứ bộ! - Mai Quốc ĐạtNhà văn - kỹ sư Lê Khôi: Trang sách cũng như cánh đồngĐêm ở Trường Sa – Thơ Hữu Nhượng Mùa vàng – Thơ Nguyễn Minh HùngLá đơn tình nguyện – Truyện ngắn của Chu Cẩm Phong Lội ngược – Thơ Nguyễn Hoàng Sa