Dấu phù vân – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
15.06.2017
Ẩn từng ngón tay thon
hừng đông viên gạch đỏ
giấc mơ tôi từ đó
ngấn tích trên tay người
Ngọn lửa reo tiếng cười
tro lặn vào trí nhớ
ngày đi tan vào gió
làm sao tìm dấu chân

Tôi làm đất hồng hoang
chờ mùa xuân đến vỡ
mong manh từng cọng cỏ
hái bao lần cành sương
Giờ hai tay hoàng hôn
em gom chiều nắng úa
chưa đốt mà tôi khói
bay giữa trời mênh mông .
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Cô giáo - Nguyễn Hoàng saRu anh thức - Thơ Đặng Nguyệt AnhLời Nguyền Chiến Binh - Truyện ngắn Vũ Trường GiangNgẫu hứng với Thu Bồn - Nguyễn Nhã TiênNgày của bé - Ngô Liên HươngNơi Bác ở là một ngôi nhà sàn – Thơ Bùi Công MinhTrong tĩnh lặng – Thơ Lê Anh DũngMột phần tư ngày – Thơ Phạm ĐươngTín ngưỡng Thiên Hậu của người Hoa ở Đà Nẵng - Vũ Hoài An Gửi người dưng – Thơ Võ Kim Ngân