Ngọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh Dũng
30.08.2017
Hai mươi mốt năm chong ngọn đèn dầu
Chong mắt chong đêm mẹ ngồi canh gác
Làng Hồng Phước ngọn đèn không tắt
Những căn hầm trong lòng đất rung lên
Mẹ như ngọn đèn không tuổi không tên
Thắp đỏ - an toàn, tối đen - có địch
Nơi chốn đi về đặc công, du kích...
Ấp áp bồi hổi lòng mẹ, lòng dân

Giờ ít ai dùng ngọn đèn thời chiến tranh
Gian nhỏ bảo tàng, góc nhà truyền thống
Ai khêu lên một thời vinh quang?
Ai nhen lên thời hào hùng bi tráng?
Ngọn đèn mẹ hắt lên vầng sáng
Trong miệt mài thầm lặng thời gian.
L.A.D
Có thể bạn quan tâm
Khoảnh khắc quê nhà – Thơ Ngân VịnhCuốn theo chiều gió - Nguyễn Nhật ÁnhKhí phách Trường Sa - Phạm Duy NghĩaLắng nghe – Thơ Lê Huy HạnhLăng Ông Tân Trà - Huỳnh Thạch HàUống rượu một mình - Thơ Mai Hữu PhướcĐường về miền Trung - Hoàng Khánh DuyGiấc mơ thủy chung – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoGửi người làm bảo tàng Cội Nguồn - Thơ Bùi Công MinhSông Hương – Thơ Lê Anh Dũng