Ngọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh Dũng
30.08.2017
Hai mươi mốt năm chong ngọn đèn dầu
Chong mắt chong đêm mẹ ngồi canh gác
Làng Hồng Phước ngọn đèn không tắt
Những căn hầm trong lòng đất rung lên
Mẹ như ngọn đèn không tuổi không tên
Thắp đỏ - an toàn, tối đen - có địch
Nơi chốn đi về đặc công, du kích...
Ấp áp bồi hổi lòng mẹ, lòng dân

Giờ ít ai dùng ngọn đèn thời chiến tranh
Gian nhỏ bảo tàng, góc nhà truyền thống
Ai khêu lên một thời vinh quang?
Ai nhen lên thời hào hùng bi tráng?
Ngọn đèn mẹ hắt lên vầng sáng
Trong miệt mài thầm lặng thời gian.
L.A.D
Có thể bạn quan tâm
Giọt mưa xuân – Thơ Phan Thu HồngTrên cánh đồng trần gian – Thơ Ngân VịnhKhông thể kết thúc - Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu HuệĐà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn TiếngĐó có phải là xứ sở của hoa thiên điểu? - Thơ Đinh Thị Như ThúyGiữa truyền thống và hiện đại - Đỗ Thanh TânMỹ thuật Đà Nẵng tiếp nối thế hệ - Hồ Đình Nam KhaGiản dị - Thơ Bùi Công MinhẨm thực của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ - Ngọc GiaoAnh đã phát hiện ra em – Thơ Thanh Quế