Ngọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
19.09.2012
Ngọn roi và ký ức chiến trường
Lấy của cha đôi mắt
Ngày và đêm
Nhập nhòa lập thể
Không tách rời
Bàn tay
Chiếc gậy
Mặt đất
Ăn bám nỗi buồn không đáy.
Ngày không đi bên chén trà đắng
Ngọn roi ký ức vực dậy một bầu trời
Đôi mắt nhìn thấu mọi vật trên đời
Bằng tình yêu người lính
Chiến tranh an bằng nỗi đau.
Ký ức cha tôi trên ô cửa màu xanh
Đôi chim nhỏ hẹn hò hát vang buổi sáng
Tôi sang sông
Thả chuyến đò quê về miền tiếc nhớ
Hẫng chân mình trượt ngã
Vết roi cha tôi bứt dậy
Nhoi nhói tim
Rát bỏng môi
Những vết bầm trở thành mạch máu.
Đêm thiên nguyên một nét hờn con gái
Ngọn roi và ký ức cha tôi
Nâng tôi lên giữa bạt ngàn sóng biển
Bãi bờ xa ngót tầm mắt chưa
chồng.
Rút từ tập: Dệt (NXB Văn học - 2012)
Có thể bạn quan tâm
Gió - Truyện Ý NhiTính cách người Quảng trong ca dao xứ Quảng - Nguyễn Thanh Tuấn Phát triển đội ngũ văn nghệ sĩ trẻ - vấn đề tiếp nối thế hệ - Bùi Văn TiếngTrên máy bay viết cho cháu nội - Bùi Công MinhMột dòng thác khôn – Thơ Ngân VịnhHạnh phúc – Thơ Tất HanhVăn hoá, nhìn từ góc độ phát triển thành phố - Lê Hồng NhuậnLời tri âm - Mai KhoaTiếng chuông chiều-Truyện ngắn Trí ThanhKhi thế giới mở ra – Thơ của Thanh quế