Có một ngày - Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh
23.09.2015
Ai không bắt đầu từ một ngày
Một ngày bình thường như lần đầu tiên khi bầu trời nở bung ra.
Mỗi đời người là một ánh chớp, có thể loé sáng rồi tắt lịm.
Và, em là vì sao ấy
Nở bung ra
Bầu trời.

Em đã thắp sáng trái tim người đàn ông
Cứu rỗi linh hồn ấy để cùng bay về phía ánh sáng bên kia hoàng hôn
Có một bầu trời như thế
Để tình yêu bay qua dịu dàng.
Một ngày đẹp mà buồn
Ngày không dài, đêm không dài
Cho dù giấc mơ có cứa nhẹ nỗi đau hạnh phúc
Êm ái và dịu ngọt
Cay đắng xót xa
Có vì sao nào không từ bóng tối
Bước ra.
Ngày rồi sẽ qua
Một đời rồi cũng ngắn dần
Chỉ có bầu trời kia
Ánh chớp kia
Mãi còn lưu dấu vết giữa muôn trùng
N.N.H
Có thể bạn quan tâm
Miếu thờ trên địa bàn quận Ngũ Hành Sơn thành phố Đà Nẵng - Đinh Thị TrangRừng Ô Rô – Thơ Ngân VịnhMột phần tư ngày – Thơ Phạm ĐươngNgười đàn bà mơ-Thơ Đoàn Minh ChâuBước chân trời đất vô thường – Thơ Ngân VịnhGiấc trăng – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoBa và biển đảo – Truyện ngắn Hoàng Thu NgânNgỡ ngàng – Thơ Nguyễn Hoàng SaHình tượng lợn trong các nền văn hóa - Ngọc GiaoTổng quan về việc đặt tên đường phố ở Tourane/Đà Nẵng từ năm 1902 đến năm 1996 - Bùi Văn Tiếng