Ngỡ – Thơ Hoàng Hoa
14.08.2017
Ngỡ rằng ta đã gặp ta
Bao nhiêu năm đợi, bôn ba mặt đời
Ngỡ rằng xuân đã gọi mời
Mãi tung vó ngựa đất trời ngã nghiêng
Ngỡ rằng một cõi tình riêng
Xôn xao ngày tháng chung chiêng mắt cười

Ngỡ rằng ta đã có người
Rót lời thơ xuống bên đời quạnh hiu
Tình ta gói cả trong chiều
Nào em có nhận chắt chiu giữ giùm?
Bỗng dưng ta bước đường cùng
Em – con nhạn biển – mịt mùng chân mây.
H.H
Có thể bạn quan tâm
Trăng lưỡi liềm - Hàn Thủy GiangHoa bâng khuâng - Truyện ngắn Phạm Thị Hải DươngĐộng và Tĩnh – Thơ Bùi Công MinhThành phố, phượng và cát - Thơ Trần Thị Lưu LyTiếng sóng rất gần - Truyện ngắn của Phan Cung ViệtTín ngưỡng thờ Ngũ Hành ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangĐể buồn em phương này - Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngCầu vồng bảy sắc – Truyện ngắn Phan Thị Thu LoanNgười Láng Giềng Xinh Đẹp – Truyện ngắn Rabindranath Tagore Xa xăm giọng hát – Thơ Bùi Công Minh