Ngỡ – Thơ Hoàng Hoa
14.08.2017
Ngỡ rằng ta đã gặp ta
Bao nhiêu năm đợi, bôn ba mặt đời
Ngỡ rằng xuân đã gọi mời
Mãi tung vó ngựa đất trời ngã nghiêng
Ngỡ rằng một cõi tình riêng
Xôn xao ngày tháng chung chiêng mắt cười

Ngỡ rằng ta đã có người
Rót lời thơ xuống bên đời quạnh hiu
Tình ta gói cả trong chiều
Nào em có nhận chắt chiu giữ giùm?
Bỗng dưng ta bước đường cùng
Em – con nhạn biển – mịt mùng chân mây.
H.H
Có thể bạn quan tâm
Ngày trôi không biết nữa - Trần Trình LãmThiên thần nhỏ áo xanh - Truyện ngắn Trần Đức TiếnChín nụ cười - Truyện ngắn của Nguyễn Binh MộtVà, trở về tĩnh lặng - Thơ Đinh Thị Như ThúyTiến quân ca của Văn Cao hơn 70 năm đồng hành cùng đất nước - Đào Ngọc ĐệTiếng mưa rơi trong đêm – Tản văn Ngô Phan LưuThổn thức mùa xuân – Thơ Bùi Mỹ HồngNgày Y Moan ra đi - Bùi Công MinhTrong khu vườn cỏ dại – Thơ Đinh Thị Như Thúy Tín ngưỡng thờ Thiên Y Ana ở Ngũ Hành Sơn - Ngọc Giao