Ngỡ – Thơ Hoàng Hoa
14.08.2017
Ngỡ rằng ta đã gặp ta
Bao nhiêu năm đợi, bôn ba mặt đời
Ngỡ rằng xuân đã gọi mời
Mãi tung vó ngựa đất trời ngã nghiêng
Ngỡ rằng một cõi tình riêng
Xôn xao ngày tháng chung chiêng mắt cười

Ngỡ rằng ta đã có người
Rót lời thơ xuống bên đời quạnh hiu
Tình ta gói cả trong chiều
Nào em có nhận chắt chiu giữ giùm?
Bỗng dưng ta bước đường cùng
Em – con nhạn biển – mịt mùng chân mây.
H.H
Có thể bạn quan tâm
Thơ Lê Thanh MyThơ về biển đảo - Lê Anh PhongĐÀ NẴNG - Điểm sáng trên bản đồ du lịch Đông Nam Á - Trần Trung SángBay ngược – Nguyễn Minh HùngThèm làm ngọn gió tự do - Thơ Phan HoàngSau trước thời gian – Thơ Ngân VịnhNàng Bân không đi vắng - Tản mạn Nguyên LêDharamsala- xứ sở bình yên - Nguyễn Nhã TiênSóng vỗ bờ - Truyện ngắn Hoài SangÔng già nhân hậu kể chuyện cho các em – Thanh Quế