Ngỡ – Thơ Hoàng Hoa
14.08.2017
Ngỡ rằng ta đã gặp ta
Bao nhiêu năm đợi, bôn ba mặt đời
Ngỡ rằng xuân đã gọi mời
Mãi tung vó ngựa đất trời ngã nghiêng
Ngỡ rằng một cõi tình riêng
Xôn xao ngày tháng chung chiêng mắt cười

Ngỡ rằng ta đã có người
Rót lời thơ xuống bên đời quạnh hiu
Tình ta gói cả trong chiều
Nào em có nhận chắt chiu giữ giùm?
Bỗng dưng ta bước đường cùng
Em – con nhạn biển – mịt mùng chân mây.
H.H
Có thể bạn quan tâm
Ghi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhBến mơ hồ - Thơ Nguyễn Hoàng SaVăn chương Pháp với người Đà Nẵng – Bùi Văn TiếngTiếng Xuân - Nguyễn Ngọc PhúChuyến tàu cuối - Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương“Hội chứng” ngầm Xò Lò - Cao Duy ThảoDanh thần Võ Đăng Xuân - Vũ Hoài AnCánh tem xuân – Truyện ngắn Lê Mai LanĐà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn TiếngTổng quan về việc đặt tên đường phố ở Tourane/Đà Nẵng từ năm 1902 đến năm 1996 - Bùi Văn Tiếng