Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh Thuận
11.04.2016
Mẹ tôi
Gánh gieo neo nhọc nhằn
Oằn lưng trên ruộng
Dầm bùn vàng suộm móng chân
Mong có hạt cơm ấm bụng…

Mẹ bới trên đồng
Kiếm tìm con ốc con cua
Mót từng lá mồng tơi, ngọn rau…
Vì chồng, vì con
Tháng ba ngày tám tảo tần
Mòn vai gánh cạn gian truân cuộc đời!
Mẹ ru tôi lớn thành người
Rồi lại ru cháu chơi vơi cánh cò
T.A.T
Có thể bạn quan tâm
Một tấc biển cũng là tổ quốc - Hoàng QuýEm - Truyện ngắn của Lê ĐìnhTín ngưỡng thờ cúng cô hồn của cư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàTháng Mười Hai – Thơ Bùi Công MinhSương khói sông Lô - Thơ Đinh Thị Như Thúy Người đàn bà khóc cười cùng mưa – Thơ của Thương HuyềnNói với con - Phạm Doanh Em trả cho đời sự dịu dàng thẳm sâu…-Thơ của Đào Nguyên Thảo Thượng nguồn xứ sở - Thơ Lê Anh DũngTrước thềm rêu - Nguyễn Nhã Tiên