Mẹ ru tôi lớn thành người – Thơ Trần Anh Thuận
11.04.2016
Mẹ tôi
Gánh gieo neo nhọc nhằn
Oằn lưng trên ruộng
Dầm bùn vàng suộm móng chân
Mong có hạt cơm ấm bụng…

Mẹ bới trên đồng
Kiếm tìm con ốc con cua
Mót từng lá mồng tơi, ngọn rau…
Vì chồng, vì con
Tháng ba ngày tám tảo tần
Mòn vai gánh cạn gian truân cuộc đời!
Mẹ ru tôi lớn thành người
Rồi lại ru cháu chơi vơi cánh cò
T.A.T
Có thể bạn quan tâm
Nguồn cảm hứng bất tận trong sáng tác văn học nghệ thuật Việt Nam - Phương MaiCô gái màu hồng – Truyện ngắn ĐỖ ĐỨC ANHBốn Cái Ngu- Truyện ngắn Sơn Nam Trà nguội - Truyện ngắn Nguyễn Thị LuyênMột truyện ngắn không cần minh họa - Truyện ngắn Vị TĩnhNhớ mùa hoa ven sông - Lê Ngọc NamKiếp bướm _ Nguyễn Hoàng SaCô nhóc mùa đông-Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Việt Chiếc lông ngỗng trời – Truyện Trần Đức TiếnCác bậc thang – Thơ Phan Tuy An